Chương 37: (Vô Đề)

"Đồ tham lam! Mười lượng đâu ra mười lượng?! Trước đã trả bao nhiêu rồi, giờ còn đúng có ba lượng thôi!"  Nhị tỷ bồng con, cầm dao hét lên.

"Lãi mẹ đẻ lãi con, tính cho đến tận cùng cũng mười lượng rồi!"  bọn họ rít lên.

Nhị tỷ bị chọc tức muốn chết, xông tới định quật nhau một trận.

Tình thế sắp thành thảm kịch, ta nghiến răng, tay ôm cái xẻng làm lá chắn, đẩy bọn đòi nợ lùi lại, lưng chèn chặt Nhị tỷ.

"Mười lượng thôi à? Ta cho ngươi!"

Ta hét to, quẳng mạnh cái xẻng xuống đất, rồi từ tay áo lôi ra hai thỏi bạc nặng và quăng chùm vào lòng tên mặt sẹo:

"Đếm đi cho kỹ, đủ mười lượng, cầm lấy mà biến hết!"

Không phải ta rộng rãi gì, mà là ta biết rõ, tuy trong luật có quy định rằng "hễ cho vay tư, mỗi tháng lãi không được vượt quá ba phần", nhưng ở thôn quê, cái gọi là "lãi dê con" (lãi chồng lãi) vẫn chẳng ai cấm nổi.

Chuyện như vậy mà kéo lên nha môn cũng rối lắm; bọn họ gây được, nhưng Nhị tỷ ta thì không. 

Huống hồ sang năm Nhị tỷ phu còn phải đi thi huyện nữa kia mà.

Đuổi được đám đòi nợ  kia rồi, Nhị tỷ ôm con bé Nguyệt Nhi ngồi bệt xuống đất khóc òa lên.

Nhị tỷ cũng giống Nương ta, rất biết giữ thể diện; nay chuyện ầm ĩ đến nỗi nửa làng kéo nhau ra xem, bị người ta làm nhục như thế, vừa tức vừa thẹn, khóc đến suýt đứt ruột.

Khi tỷ khóc xong, ta lấy nước thấm khăn lau mặt cho hai mẹ con, rồi khẽ hỏi:"Nhị tỷ phu đâu rồi ạ?"

"Huynh… huynh ấy lên Thượng Giáp Lĩnh bán hàng rồi. Chu viên ngoại vừa nạp thêm một tiểu thiếp, trong làng đang dựng sân khấu hát hò đấy."

Giọng tỷ nghẹn ngào, vẫn chưa dừng được nước mắt.

Ta ngạc nhiên há hốc miệng:"Chu viên ngoại sáu chục tuổi rồi còn nạp thiếp á?"

"Haizz, người ta có tiền, thích gì làm nấy. Muốn nạp bao nhiêu thì nạp bấy nhiêu. Còn như tỷ đây, bị người ta đến nhà đòi nợ sỉ nhục, mất hết mặt mũi rồi… hu hu…"

Vừa nhắc đến hai chữ "sỉ nhục", tỷ lại gào khóc thảm thiết, ôm con bé cùng khóc. Nguyệt Nhi còn chưa biết nói, thấy Nương khóc thì khóc theo, làm ta nhìn mà cũng nghẹn ngào ứa nước mắt, cuối cùng chẳng hiểu sao cũng khóc luôn:"Hu hu hu"

Nhị tỷ lau nước mắt, ngẩng lên nhìn ta đầy nghi hoặc:"Muội khóc gì chứ? Mất mặt có phải muội đâu."

"Nhưng muội mất bạc rồi mà… Mười lượng đấy! Sáng nay mang theo, định cùng tỷ góp vốn làm ăn. Muội dành dụm mấy năm trời đó."

"Làm ăn? Làm gì thế, nói tỷ nghe coi!"

Nhị tỷ vừa trải qua cảnh nghèo hèn nhục nhã, nay nghe đến hai chữ "làm ăn" liền tỉnh hẳn, vội kéo ta vào nhà, bế Nguyệt Nhi theo.

"Đang sắp tháng bảy rồi, muội tính mua ít nan tre, giấy màu, nến… làm đèn sen đem ra chợ bán. Giờ thì hết bạc rồi, thôi, đành bỏ vậy."

"Haizz…" nhị tỷ thở dài thườn thượt "Thôi, chắc tỷ không có số làm giàu."

"Đừng nói thế. Sông mười năm bên Đông, mười năm bên Tây mà. Dù vụ này hỏng, nhưng còn việc khác đó. 

Bà làm bánh mứt ở quán trái cây dưới trấn tháng sau nghỉ rồi, chị khéo tay, lại học nghề với bà nội, sao không thử đi làm xem?"

"Lên trấn á? Thế Nguyệt Nhi ai trông, mẹ chồng ai hầu, rau trong nhà ai tưới?"

"Rồi cũng có cách thôi. Làm bánh vất vả thật, nhưng mỗi tháng kiếm được kha khá, còn hơn đào đất cả ngày. Tỷ nghĩ xem, hôm nay bị người ta sỉ nhục như thế, có gì khổ hơn được nữa?"

"Cũng phải… haizz, tay chân đầy đủ, sao lại sống đến nông nỗi này…"

Lời ta nói như đánh thức nhị tỷ. Nhị tỷ bảo đợi tỷ phu về rồi bàn lại xem sao.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!