Chương 34: (Vô Đề)

Mưa ngoài trời vẫn xối xả không dứt. Cha ta sợ đường núi sạt lở, nên nhất quyết giữ họ lại qua đêm.

Nương ta thu dọn căn nhà chính cho khách nghỉ, còn bà và cha ta thì chuyển sang phòng Đông.

Phòng Đông vốn là phòng của hai tỷ tỷ ta, tuy nay để trống, nhưng Nương ta vẫn quét dọn mỗi ngày, nên sạch sẽ, thơm tho, không hổ thẹn tiếp khách.

Mọi người dần dần ai về phòng nấy. Trong phòng Tây, ta trằn trọc mãi không sao chợp mắt.

Cuối cùng, ta đành bước xuống giường, rót chén trà xa tiền thảo mát lạnh uống cho dịu người.

Vài ngụm trà trôi xuống cổ, hạ bớt nóng nảy, nhưng không nguôi được thắc mắc trong lòng.

"Lạ thật… Mặt Lục tri huyện sao lại đỏ như than thế kia?"

"Cái gã Phạm Chủ bộ đó sao cứ nhìn ta cười mãi thế nhỉ? Chẳng lẽ hai người họ bị thứ gì không sạch sẽ ám rồi?"

Ta nằm nghiêng, nghĩ tới nghĩ lui mà chẳng ra manh mối.

A Hương nằm kế bên bị ta lẩm bẩm mãi không ngủ nổi, bỗng "phịch" một cái bật dậy, tức khí nói:

"Đừng lải nhải nữa, tại ta hỏi ông ta đấy!"

"Hỏi gì cơ?"

Một tia chớp loé lên ngoài cửa sổ, ánh sáng xanh trắng lướt qua mặt nó, để lộ nụ cười gian như hồ ly trộm gà.

"Ta nói với ông ấy rằng, ngươi không lấy ai khác ngoài ông tri huyện kia, rồi hỏi luôn xem bao giờ ông ấy định đến nạp sính lễ."

"Phụt!"

Trong tiếng sấm ầm ầm, ta phun luôn ngụm trà mát mới uống ra, suýt nghẹn đến đứt hơi!

"Ngươi nói gì cơ?! Vương Lan Hương, ngươi… ngươi… ngươi.."

Thảo nào vừa nãy chỉ trong lúc ta ra ngoài rửa dâu tằm, Lục Phỉ đã hóa thành người nói lắp! 

Hóa ra là bị con quỷ nhỏ này dọa cho sợ cứng người!

"Vương Lan Hương, ngươi muốn hại chết ta thì có!"

Ta túm chăn, nhào tới phủ đầu trùm kín nó, hận không thể cắn luôn cho xong.

A Hương trong chăn đạp loạn, vùng vẫy hét om sòm:

"Buông ra! Ta làm thế là vì ngươi, cũng vì Vương gia của ta đó!"

"Còn dám cãi!"

"Thật mà!" thừa lúc ta lơi tay, nó lăn một vòng thoát ra ngoài "Nếu ngươi gả được cho Lục tri huyện, Vương gia ta chẳng phải ngẩng đầu trở lại sao?

Khi đó ngươi là phu nhân tri huyện, ta chính là tiểu cô của tri huyện, còn ai trong làng dám bắt nạt ta nữa chứ!"

Càng nghe ta càng tức nghiến răng kèn kẹt.

"Vậy ra ngươi chỉ muốn không bị người ta bắt nạt thôi à?"

A Hương ưỡn ngực một cái, nói dõng dạc:

"Đâu có! Ta vì ngươi đấy chứ! Ta xem kỹ rồi, Lục tri huyện học cao hiểu rộng, mặt mũi trắng trẻo, mắt tuy hơi nhỏ nhưng có thần, lấy người ta là phúc tám đời!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!