Chương 23: (Vô Đề)

Trận "đại chiến tiểu cô cô Vương gia với tiểu cô Trần gia" cuối cùng cũng kết thúc trong một tiếng quát của Trần Chu.

Là huynh trưởng, tức như cha trong nhà, Trần Chu thấy muội muội mình miệng lưỡi không kiêng dè, không biết tôn ti, liền nghiêm mặt ra lệnh:

"Ở trong phòng hối lỗi, không có ta cho phép, cấm ra khỏi cửa nửa bước!"

Hắn là một tú tài, cũng là niềm hy vọng duy nhất của Trần gia, nên lời hắn nói có trọng lượng vô cùng.

Trần Mẫn dù không phục, nhưng cũng chẳng dám trái lời, chỉ đành tức tối kéo tay Lưu Doanh Doanh cùng chui vào gian tây phòng.

Còn Lưu Doanh Doanh thì quả là dạng biết nhẫn nhịn, rõ ràng bị mất mặt đến thế mà vẫn cứ liếc đưa tình về phía Trần Chu, chẳng coi ánh mắt né tránh của hắn ra gì.

Ta thật không hiểu, Lưu gia làm ăn cái gì, chẳng lẽ là bán cao da chó sao?

Cũng lạ, chúng ta vừa mới đặt chân đến đã khiến nhà người ta rối tung, vậy mà bà cụ Trần gia vẫn chẳng hề ló mặt.

Tới tận chiều, chúng ta mới biết  thì ra bà đi chùa ngoài thành để khấn Phật.

Chắc không cần đoán cũng biết bà cầu cái gì: nhi tử đỗ đạt công danh, nhi nữ lấy chồng quý hiển.

Nhưng người sống đến chừng ấy tuổi, há chẳng biết rằng cầu Phật không bằng tích đức sao?

Mà "tích đức" là gì? Chính là làm người mà đừng thất đức, ấy mới gọi là tích đức.

Chúng ta dự tính ở lại Trần gia vài hôm. Tối đến, bà cụ Trần gia tiếp đãi rất niềm nở.

Bà là một phụ nhân to cao, chân chưa từng bó, lưng vai to ngang, nghe nói chính vì vậy mà lão gia Trần gia mới cưới bà.

Văn thơ nói nữ nhân eo nhỏ mới đẹp, nhưng với nhà nghèo, cưới thê phải cưới người tay to chân to làm được việc nặng, chứ mấy cô nương da trắng mịn mà cầm không nổi cái xô nước, thì cưới về chỉ tổ thêm khổ.

"Không biết trước hôm nay các con đến, biết sớm ta đã cho người đánh xe đi đón rồi."

"Dâu cả à, bảo Tôn bà trong bếp nấu thêm mấy món thịt, đem đùi giăm bông ngon nhất ra mà hầm."

"Con dâu ta hiếu thuận, hiểu chuyện, ai gặp cũng khen  tất cả là nhờ nhà bên thông gia dạy dỗ tốt."

Trong bữa ăn, bà ta cười nói rạng rỡ, không đả động lấy một chữ tới chuyện nữ nhi bị phạt cấm túc, lại còn ra sức khen Đại tỷ, và liên tục gắp thịt kho đỏ au cho A Hương.

Khuôn mặt bà lúc nào cũng treo nụ cười, nhưng nụ cười ấy chỉ dừng ở ngoài da, nhìn kỹ chẳng thấy một tấc thật lòng nào  giống hệt lớp phấn trét loang lổ trên mặt bà.

A Hương, con bé chẳng có tiền đồ gì, ăn thịt kho ngon mềm béo ngậy, nhai lấy nhai để, phút chốc quên sạch chuyện phải "chống lưng" cho cháu gái.

Đến tối, nó còn vừa chép miệng vừa mơ màng hỏi ta:

" Xuân Hoa có bà mẹ chồng tốt thế, phải không?"

Ta tức quá, đạp cho một cái lăn xuống giường:

"Tốt cái rắm!"

Nếu thực sự tốt, sao lại xúi con trai gây chuyện với con dâu; nếu thực sự tốt, sao lại nuông chiều Nữ nhi hỗn láo với Đại tẩu; nếu thực sự tốt, sao thấy thông gia tới mà không đuổi ngay nữ nhân họ Lưu đi?

A Hương vẫn là trẻ con, chưa hiểu rằng xem người không thể nghe lời họ nói, mà phải nhìn việc họ làm.

Dù sao sau vụ này, Trần gia hẳn cũng hiểu thái độ Vương gia chúng ta.

Bà cụ Trần gia có muốn giở trò nữa thì chẳng phải vẫn còn ông cụ Trần gia đó sao.

Vì phép tắc nam nữ, hôm ấy ông Trần không ngồi ăn chung, nhưng nhiều lần sai người ra trước viện nhắn lại, dặn phải tiếp đãi ta và A Hương thật chu đáo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!