Thẩm Tuế quả thực là kinh ngạc đến ngây người, mà Huyền Thanh bèn đắc ý nói:
"Ta biết bây giờ con đặc biệt sùng bái ta, cho nên con mau khen đi."
"Cái này quả thực quá lợi hại rồi!
Con..."
Thẩm Tuế mở miệng bèn muốn nói một vài lời tán mỹ, nhưng không hiểu sao, nàng quỷ thần xui khiến nói,
"Con ngay cả tóc mái cũng không bị loạn."
Huyền Thanh:
"???"
"Này này này, ta nói Huyền Thanh, lão già nhà ngươi muốn làm gì trước mặt tổ sư gia của chúng ta thế."
Một giọng nói già nua truyền đến, trong tiếng kinh hô không nhỏ của đám đông, một lão nhân tinh thần quắc thước, mặc trường bào in đầy hình trăng khuyết đi đến trước mặt Huyền Thanh và Thẩm Tuế.
Thẩm Tuế vểnh tai lên, nỗ lực lắng nghe những tiếng xì xào bàn tán trong đám đông.
"Đây chẳng phải là Ngộ Hư trưởng lão của Thái Cực Tông sao, nghe nói là người không nể tình nhất, sao lại ra đây rồi."
"Chẳng lẽ trưởng lão chiêu sinh năm nay của Thái Cực Tông sẽ là Ngộ Hư trưởng lão sao, vậy thì ta tiêu đời rồi."
"Nghe nói Ngộ Hư trưởng lão hiện tại đã là Hóa Hình hậu kỳ đại viên mãn rồi, sắp bước vào Phân Thần kỳ rồi, thực lực của Thái Cực Tông phải nói là vô cùng mạnh mẽ, ước chừng năm nay có thể phân cao thấp với Bát Môn Cung rồi."
"Nói đi cũng phải nói lại, Ngộ Hư trưởng lão đang chào hỏi ai vậy, chẳng lẽ cũng là trưởng lão của ngũ đại tông môn?"
Huyền Thanh tặc lưỡi hai tiếng:
"Không phải ta nói đâu nha, Ngộ Hư, ngươi mặc đồ càng ngày càng hoa hòe hoa sói rồi, hoàn toàn có thể thấy tầm nhìn của Ngộ Chân hắn cũng là năm sau kém hơn năm trước."
Ngộ Hư khóe môi mang theo nụ cười:
"Ngươi thật sự không sợ chưởng môn của chúng ta nghe thấy sao?"
Huyền Thanh không khách khí lườm lão một cái:
"Hắn có rảnh mà nghe thấy không? Suốt ngày, không phải đang tu luyện thì chính là đang xử lý việc của tông môn các người, vả lại cho dù nghe thấy, ước chừng cũng là tai trái vào tai phải ra, ta sợ cái gì."
Chưa đợi Ngộ Hư nói gì, một giọng nói uy nghiêm từ trên đỉnh núi Thái Cực Tông truyền xuống với sức xuyên thấu cực mạnh, trong giọng nói còn mang theo sự tức giận ẩn hiện, khiến cho cả Thái Cực Tông đều vang vọng giọng nói này.
"Huyền Thanh, mau cút lên đây!"
Huyền Thanh ngẩn ra, Ngộ Hư trong ngữ khí mang theo một chút hả hê:
"Ái chà, chưởng môn của chúng ta dường như hiện tại vừa không tu luyện, cũng không quản lý sự vụ tông môn nha."
Huyền Thanh:
"..."
Thẩm Tuế đang định giả vờ quan tâm Huyền Thanh vài câu, không ngờ Huyền Thanh hừ lạnh một tiếng:
"Ta mà sợ Ngộ Chân sao?"
Nói xong, Huyền Thanh trực tiếp xách Thẩm Tuế lên, bay thẳng vào trong sơn môn của Thái Cực Tông.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!