Chương 25: (Vô Đề)

Mặc Yến Lâm không hề ngạc nhiên gật đầu:

"Ừm, Tạ sư muội dạo này thế nào rồi."

Thẩm Tinh Lan bĩu môi:

"Còn thế nào được nữa, bế quan tu luyện chứ sao."

Hai người lại trò chuyện thêm vài câu, và trong lúc đó, Thẩm Tuế đã nuốt viên đan d.ư.ợ. c Thẩm Tinh Lan đưa cho, sau đó nàng kinh ngạc phát hiện ra cảm giác đau đớn trên người mình vậy mà lại giảm bớt rất nhiều.

Đây chính là đan d.ư.ợ. c của giới tu tiên sao, Thẩm Tuế nghĩ, thực sự thần kỳ.

Lúc này Thẩm Tinh Lan nói:

"Thẩm Tuế, chúng ta đi thôi."

"Vâng ạ."

Thẩm Tuế vô thức đáp lại.

Thẩm Tinh Lan tiên phong rời đi, Thẩm Tuế cúi người chào Mặc Yến Lâm một cái:

"Cảm ơn Mặc sư huynh hôm nay đã chỉ dạy ạ."

"Đừng khách sáo, Tạ sư muội hiện giờ chưa xuất quan, về phương diện liên quan tới kiếm, tiểu sư muội có gì không hiểu cứ hỏi ta."

Mặc Yến Lâm thần sắc ôn hòa nói.

Thẩm Tuế có chút chần chừ, Mặc Yến Lâm nhìn ra nàng muốn nói lại thôi, liền bảo:

"Tiểu sư muội có nghi hoặc gì cứ nói ra đi."

Thẩm Tuế nhỏ giọng hỏi:

"Nhị sư huynh của muội có biết dùng kiếm không ạ."

Mặc Yến Lâm ngẩn ra, sau đó cười lên:

"Đệ t. ử của Huyền Thiên Tông ai cũng biết dùng kiếm cả."

Thẩm Tuế:

"......"

Nói cũng như không, nghệ thuật ngôn từ đúng là phong phú thật đấy.

Thẩm Tuế liền gật đầu, sau đó chạy bước nhỏ đuổi theo Thẩm Tinh Lan, Mặc Yến Lâm thì vẫn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, hắn nhìn chằm chằm theo bóng dáng xa dần của Thẩm Tuế, lúc này một giọng nói kiều mị của thiếu nữ vang lên.

"Đại sư huynh của muội ơi, người ta chạy xa rồi kìa, còn nhìn gì nữa."

Mặc Yến Lâm khẽ rũ mắt xuống, khi liếc thấy vạt áo của đệ t. ử phục màu xanh lục, trong mắt Mặc Yến Lâm thoáng hiện lên một tia chán ghét, nhưng hắn nhanh ch. óng bình tĩnh lại.

"Lại để muội xem một màn náo nhiệt rồi."

Lúc Thẩm Tuế đuổi kịp Thẩm Tinh Lan, Thẩm Tinh Lan đang đ

-á đ

-á mấy hòn sỏi nhỏ bên bờ hồ Huyền Thiên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!