Tư Đồ Tuyết bị nàng bịt miệng, chớp chớp mắt nhìn nàng, Thẩm Tuế hít sâu một hơi, gần như là cầu xin:
"Cầu xin ngươi."
Tư Đồ Tuyết khẽ cong mày, Thẩm Tuế cẩn thận nói:
"Hứa với ta, bây giờ đừng nói được không, nếu ngươi đồng ý thì gật đầu."
Tư Đồ Tuyết gật đầu.
Thẩm Tuế yên tâm buông tay ra, nàng hiểu rõ tính cách của chính mình, cho nên đã hứa bây giờ sẽ không nói, thì sẽ không nói.
Nhưng trong lòng Thẩm Tuế đã có dự đoán rồi, bởi vì ngay khi Tư Đồ Tuyết sắp nói ra nguyên nhân c
-ái ch
-ết của ả, một cảm giác thắt tim mãnh liệt suýt chút nữa đã cướp đi hơi thở của Thẩm Tuế, cho nên bịt miệng Tư Đồ Tuyết là hành động theo bản năng của Thẩm Tuế.
Tư Đồ Tuyết liền hỏi:
"Vậy ngươi muốn khi nào thì biết?"
Thẩm Tuế ngẩn người một lát, rồi bảo không biết.
Nàng chỉ là theo bản năng muốn kháng cự việc biết được nguyên nhân c
-ái ch
-ết thực sự của Tư Đồ Tuyết.
Tư Đồ Tuyết nhún vai:
"Vậy được rồi, vậy ngươi còn gì muốn hỏi ta nữa không?"
Thẩm Tuế do dự một chút, nhưng vẫn hạ quyết tâm nói, dù cho nàng không nghĩ là mình có thể nói ra miệng, nhưng lại ngoài ý muốn mà nói ra được:
"Ngươi có biết tà pháp rối không?"
"Oa —"
Phản ứng của Tư Đồ Tuyết lại khiến Thẩm Tuế khó hiểu:
"Ngươi oa cái gì."
Tư Đồ Tuyết "ừm" một tiếng:
"Có khả năng là vì ta thấy ngươi sẽ không hỏi câu hỏi này nhỉ, dù sao thứ này cũng vô cùng tà môn không phải sao?"
Thẩm Tuế liếc nhìn ả:
"Nếu là ngươi, ngươi sẽ không hỏi sao?"
Tư Đồ Tuyết suy nghĩ nghiêm túc:
"Chắc là sẽ hỏi nhỉ, dù sao người đang ngồi bên cạnh mình lúc này tuy rất khó hiểu, nhưng cảm giác còn khá đáng tin cậy, phải không?"
Thẩm Tuế nghẹn lời:
"Ngươi đúng là không tiếc công sức nhưng lại vòng vo tam quốc để tự luyến đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!