"Thẩm Tinh Lan lại chẳng hề ngạc nhiên, thậm chí còn thành thục bẻ một cái cánh gà từ con gà nướng của mình ném cho con hổ trắng vàng đó.
Con hổ trắng vàng "ào" một tiếng, há miệng nuốt chửng cái cánh gà Thẩm Tinh Lan ném qua."
Sau đó Thẩm Tinh Lan giải thích với Thẩm Tuế:
"Nó tên là Tiểu Bạch Kim, là linh thú khế ước của đại sư tỷ."
Tiểu Bạch Kim? Não Bạch Kim?
Ánh mắt Thẩm Tuế thoáng chốc trở nên kỳ quái, nhưng nàng không nói ra được.
Tuy nhiên Thẩm Tuế nhanh ch. óng nghĩ ra điều gì đó:
"...
Vậy ra lời nhị sư huynh nói lúc nãy, rằng linh thú trong núi rất có thể sẽ nổi điên, là để lừa muội?"
Thẩm Tinh Lan cười híp mắt nói:
"À, sao ta có thể lừa ngươi được chứ, không tin ngươi cứ hỏi đại sư tỷ xem."
Thẩm Tuế bèn nhìn về phía Tạ Vãn Ngu.
Tạ Vãn Ngu đang thong thả xé thịt gà nướng, nhàn nhạt nói:
"Mấy ngày trước có đệ t. ử đi nhầm vào đỉnh Huyền Thanh, cướp mất con gà rừng mà linh thú vừa mới bắt được, sau đó liền bị linh thú thù hằn, cứ đuổi theo sau m
-ông hắn mà chạy khắp tông môn."
Thẩm Tuế:
"..."
Trong tông môn vậy mà cũng có nhân tài như thế, dám cướp đồ ăn của linh thú cơ đấy.
"Cho nên đó, mấy ngày này dù Tiểu Bạch Kim có trông chừng thì cũng không trấn áp nổi đám linh thú trên đỉnh Huyền Thanh của chúng ta đâu."
Thẩm Tinh Lan thong thả c.ắ. n một miếng đùi gà nướng vừa xé ra.
Thẩm Tuế vừa mở lớp giấy dầu bọc gà nướng, vừa thuận miệng nói:
"Nhưng nếu linh thú mấy ngày nay không được yên ổn lắm thì cũng có thể là vì muốn động đực đấy ạ."
Động tác trên tay Thẩm Tinh Lan và Tạ Vãn Ngu đồng thời khựng lại.
Hai người nhìn nhau một cái, sau đó Tạ Vãn Ngu lên tiếng trước, trầm giọng nói:
"Ta thấy muội ấy nói đúng đấy."
Thẩm Tinh Lan hít sâu một hơi:
"Biết rồi."
Thẩm Tuế đang ngậm một cái cánh gà, vẻ mặt ngơ ngác nhìn đại sư tỷ và nhị sư huynh của mình đối thoại như đang đ
-ánh đố:
"Mọi người đang nói gì thế, cái gì mà biết rồi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!