"Không qua đây, sao nghe được hai cái thằng nhóc ranh các người đang thêu dệt về ta chứ."
Huyền Thanh cười hi hi nói.
"Con sai rồi, Huyền Thanh phong chủ."
Vương Vũ nhận lỗi cực nhanh.
Huyền Thanh nhìn về phía Thẩm Tuế:
"Sao lại thành cái bộ dạng quỷ quái này."
Thẩm Tuế thành thật nói:
"Là Vi Ngữ trưởng lão vì muốn thử thách con, con đo ra rồi, là Kim hệ và Băng hệ song hệ cực phẩm linh căn."
Vương Vũ ở bên cạnh trợn to mắt, cậu không phải chưa từng nghĩ động tĩnh của Linh Chung lúc trước là do thiếu nữ này gây ra, nhưng khi tận tai nghe thấy, vẫn cảm thấy rất chấn kinh.
Vi Ngôn tặc lưỡi hai tiếng:
"Đúng là, trời ban cho làm phù tu mà."
"Nhưng mà......"
Thẩm Tuế yếu ớt nói, "Con muốn học kiếm."
Vi Ngôn:
"???"
Huyền Thanh ngửa mặt lên trời cười lớn:
"Ha ha ha, không hổ là đồ đệ của ta, quả nhiên là nhìn trúng bộ kiếm pháp tinh diệu tuyệt luân của lão phu rồi."
Vi Ngôn:
"???"
Vi Ngôn không thể tin nổi:
"Không phải chứ, tuy rằng linh căn này của con làm kiếm tu cũng được, nhưng mà......"
Mắt Thẩm Tuế sáng lấp lánh:
"Vi Ngữ trưởng lão cũng nói như vậy, nói con có thiên phú làm kiếm tu!"
Vi Ngôn:
"???"
Không phải chứ, Vi Ngữ, ông đang làm cái quái gì thế.
Vi Ngữ đang quét dọn Linh B
-ia hắt hơi một cái thật mạnh, lạ thật, lão nhìn những hoa văn lại mờ đi trên Linh B
-ia, trong lòng lẩm bẩm, đứa nào lại nhắc đến cái lão già như lão thế nhỉ.
"Tại sao con lại muốn học kiếm hả, con là một đứa con gái, kiếm tu đ
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!