Chương 31: Vụt tắt (Gộp 2 chương)

Trans + Edit: Cú Mèo Cạp Bắp, Beta: Lông Vũ Chạy TeTe

Trần Linh vừa suy nghĩ vừa bước ra khỏi cửa. Vài mảnh bông tuyết trắng xóa bay qua trước mắt cậu. Cậu ngơ ngác, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

"... Tuyết rơi rồi?"

Bên dưới cực quang xanh thẳm, những bông tuyết như những sợi bông bay lả tả từ trên không trung rơi xuống. Trần Linh đưa tay đón lấy một bông, những tinh thể lấp lánh tám cánh dần tan chảy trong hơi ấm.

"Lãnh thổ Cực Quang không giống những vùng lãnh thổ khác, không có bốn mùa, chỉ có mùa đông." Sở Mục Vân thong thả bước ra trước nhà, anh cũng vươn tay hứng lấy một bông tuyết, lời nói mang theo chút khó hiểu, "Chẳng qua, trận tuyết rơi lần này có phải hơi đột ngột rồi không?"

"Đột ngột?" Trần Linh hỏi.

"Mấy ngày trước vừa xảy ra một trận mưa lớn chưa từng có trong suốt mười năm qua. Hôm nay lại đột nhiên có tuyết rơi... Cảm giác như khí hậu ở lãnh thổ Cực Quang này càng lúc càng hỗn loạn."

Sở Mục Vân trầm tư suy nghĩ, lông mày nhíu lại.

"Anh, lần này tuyết rơi nhanh thật."

Trần Yến khoác trên mình chiếc áo kinh kịch, phóng cái vèo ra đường. Cậu đứng giữa những bông tuyết ngày càng dày đặc, đôi mắt màu hạt dẻ tràn đầy niềm vui và mong đợi, "Xem tình hình này thì ngày mai có thể đắp người tuyết được rồi."

Trần Linh ngắm thiếu niên áo đỏ đang đưa tay ra bắt lấy từng bông tuyết rơi, ánh mắt thoáng hiện vẻ dịu dàng, cậu cười rồi nói:

"Năm nào cũng đắp, vẫn chưa chán à?"

"Lần này khác chứ." Trần Yến nói một cách nghiêm túc, "Lần này tuyết rơi rất lớn, nói không chừng em có thể đắp một lần mười mấy con... Sau đó chúng ta đắp thêm cái sân khấu cao cao, em sẽ đứng trên sân khấu biểu diễn, để mấy con người tuyết đó làm khán giả của em."

"Anh làm khán giả cho em rồi vẫn chưa đủ sao?"

"Anh, làm gì có ai hát kịch mà chỉ có duy nhất một khán giả..." Trần Yến bĩu môi, "Lúc nào cũng không có khán giả, nhỡ đâu khi em biểu diễn trên trường, bị lúng túng thì phải làm sao?"

"... Cũng đúng." Trần Linh mỉm cười, nhẹ nhàng ngẩng đầu nhìn trời.

"Vậy trận tuyết này phải rơi mãi mới được."

"Cứ rơi mãi thì sẽ thành bão tuyết mất thôi." Sở Mục Vân đưa tay đẩy gọng kính, do dự một lúc rồi bước vào nhà lấy một chiếc áo len ra mặc, "Tôi ra ngoài một lúc."

Trần Linh và Trần Yến bốn mắt nhìn nhau.

"Vậy anh có về ăn cơm không?"

"Có."

Bóng lưng của Sở Mục Vân dần biến mất nơi cuối phố, Trần Linh nhìn thời gian, "Anh cũng phải đi rồi, đường núi khi tuyết rơi đi lại rất khó khăn..."

"Đợi đã!" Trần Yến dường như nhớ ra điều gì, lật đật chạy vào nhà lấy chiếc áo bông mà mình đã vá cả tối hôm qua, nhét vào tay Trần Linh.

"Anh, em đã vá lại cho anh rồi... Hôm nay anh lên núi nhớ cẩn thận, đừng có đánh nhau với người ta nữa." Ngữ khí của Trần Yến trở nên nghiêm túc hiếm thấy.

Trần Linh tỉ mỉ nhìn chiếc áo một lần, phát hiện trên áo không có dấu vết từng bị rách, hoàn hảo như mới, cậu không nhịn được mà tấm tắc khen:

"Vẫn là Trần Yến nhà mình khéo tay nhất..."

Trần Yến cười hì hì.

"Anh đi đây." Trần Linh vẫy tay, đi về phía khu 2.

Đúng như Trần Yến mong đợi, tuyết càng lúc càng lớn. Trần Linh mới đi được nửa đường mà tuyết rơi muốn ngập cả đế giày, nước tuyết lạnh buốt tan ra ngấm vào lòng bàn chân khiến cậu cảm thấy rét từ trong ra ngoài. Cậu xoa xoa hai lòng bàn tay vào nhau, đội tuyết bước về phía trước, tự lẩm bẩm trong lòng:

Chắc sẽ không thành bão tuyết thật đâu nhỉ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!