Trans + Edit: Cú Mèo Cạp Bắp, Beta: Lông Vũ Chạy TeTe
Nghe được câu này, cuối cùng Trần Linh cũng đặt ly rượu xuống đất, viết một dòng chữ vào một cột của bảng biểu:
"Không có nhân chứng."
Ngay sau đó, cậu lại gọi một ly whisky mới, bước đến bên cạnh người dân phố Băng Tuyền tiếp theo.
"Tên."
"..."
"Tên!"
"Tôn Lão Lục."
"Ông anh thấy Tai Ương không?"
"Tôi... Tôi..." Tôn Lão Lục thấy cảnh tượng vừa rồi của tên to con kia, nuốt nước bọt: "Tôi không nhìn thấy."
Trần Linh gật đầu, bước đến trước mặt người tiếp theo.
Nhìn Trần Linh một mình đánh gục tất cả mọi người, sau đó lại bình tĩnh hỏi chuyện, một ý nghĩ đồng thời hiện lên trong đầu Tôn Lão Lục và những người khác...
Tên họ Mã chơi bọn này?!
Không phải nói phái đến đều là mấy con chim non dự bị à?
Nhìn khả năng né tránh quỷ mị vừa rồi của nó cũng không khác gì Quan Chấp Pháp là mấy, hay là... Nó vốn dĩ là Quan Chấp Pháp?
Lẽ nào chuyện của phố Băng Tuyền đã bại lộ, gã họ Mã định thừa dịp này diệt trừ bọn họ hết, rồi tự mình tẩy trắng lên bờ?
Càng suy nghĩ, sắc mặt mọi người càng khó coi, họ đồng loạt nhìn chằm chằm Trần Linh, sợ người này hỏi xong chuyện liền rút súng ra bắn chết từng thằng.
Trần Linh không nhanh không chậm ghi chép xong lời khai của tất cả mọi người, điểm chỉ ký tên, những người đã bị đánh ngất cậu cũng trực tiếp viết "không có nhân chứng", rồi ép lấy dấu vân tay. Ngay sau đó, cậu tìm ông chủ lấy một sợi dây thừng to, trói chặt tay tất cả mọi người lại với nhau rồi đẩy cửa quán rượu ra.
"Cảm ơn đã phối hợp... ngày mai gặp lại."
Thiếu niên mặc áo khoác bông rách đứng ở cửa, mỉm cười với mọi người trong quán rượu, rồi quay người rời đi.
Trong quán rượu tan hoang, im lặng đáng sợ.
Bọn họ không chết?
Không biết qua bao lâu, Tôn Lão Lục từ trong ánh mắt đó bừng tỉnh, lưng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Hắn quay đầu nhìn ông chủ.
"... Đứng ngây ra đó làm gì? Mau đến giúp bọn này cởi trói đi!!"
...
"Mọi người vừa rồi có nghe thấy tiếng súng không?"
Trong quán trà, một Người Chấp Pháp do dự lên tiếng.
"Không có mà... Chắc là cậu nghe nhầm rồi." Tiền Phàm vừa xoa bài mạt chược, vừa trả lời qua loa, "Cứ yên tâm, đám người phố Băng Tuyền đó biết chừng mực, chơi đùa lắm cũng chỉ động dao thôi, rút súng làm lớn chuyện thì ai cũng khó xử."
"Cũng phải."
"Thằng nhóc tên Trần Linh kia, hôm nay còn ra khỏi đó được không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!