Trans + Edit: Sếu Quay Đầu Là Lá Cải, Beta: Lông Vũ Chạy TeTe
muộn thế này rồi sao...."
Sở Mục Vân ngồi trước cửa, cúi đầu nhìn chiếc đồng hồ trong tay, khẽ thở dài một hơi.
"Sao anh trai còn chưa về nữa?" Trần Yến chống cằm ngồi cạnh Sở Mục Vân, cả hai cùng nhau nhìn ra con phố phía trước cửa với ánh mắt đầy sự mong chờ.
Mặt trời chiều dần lặn xuống đường chân trời, ánh hoàng hôn mờ nhạt nhường chỗ cho cực quang xanh thẳm trên không trung.... hai người cứ như vậy ngồi thành hàng, gió lạnh lùa qua những khe hở của tấm ván gỗ làm ngọn đèn dầu trên bàn nhảy múa chập chờn.
Cuối cùng, nơi cuối con phố ngập tràn cực quang, một bóng người dần hiện ra rõ nét.
"Về rồi!" Trần Yến bật dậy vẫy tay về phía bóng người ở đằng xa hô lớn: "Anh!!"
Trần Linh kéo lê thân thể mệt mỏi, từng bước từng bước tiến về phía ngôi nhà, cậu nhìn thấy hai người đang ngồi trước cửa, hơi nheo mắt, nhưng vẫn vẫy tay đáp lại Trần Yến ngay lập tức.
Sở Mục Vân sững người, chống tay lên đầu gối đứng dậy, mỉm cười lịch sự rồi cũng vẫy tay chào.
"Anh là...."
"Cậu chắc là cậu Trần đúng không?" Sở Mục Vân đẩy nhẹ gọng kính bạc trên sống mũi, mỉm cười nói, "Tôi tên là Sở Mục Vân, [bác sĩ] đến từ thành Cực Quang."
"À... chào anh." Trần Linh bắt tay với anh ta, "Anh đợi tôi lâu chưa?"
"Không sao, cũng không lâu lắm."
"Rất là lâu luôn." Trần Yến lập tức lên tiếng, "Khi sáng anh vừa đi là anh ấy đã xuất hiện, rồi cứ ngồi mãi trong phòng khách đến tận bây giờ..."
"Đến từ lúc sáng? Sao em không mời người ta uống nước?"
"Có mà... chỉ là anh ấy không chịu uống."
Ánh mắt của Trần Linh lướt nhẹ khắp người Trần Yến, có chút áy náy nhìn về phía Sở Mục Vân, "Bác sĩ Sở, thật sự xin lỗi để anh cất công đi một chuyến, rồi còn đợi tôi lâu như vậy... Thực ra, bệnh của tôi đã khỏi rồi, hay là tối nay tôi mời anh một bữa, rồi ngày mai đưa anh về?"
Lúc đầu Trần Linh bị "khán giả" dọa sợ cho nên mới đi cầu cứu bác sĩ, nhưng bây giờ cậu không còn nghĩ rằng đây là bệnh nữa, cũng không tin rằng có ai có thể chữa khỏi được cho cậu....
Một Tai Ương cấp "Diệt thế", chẳng lẽ một bác sĩ bình thường thì sẽ có thể giải quyết?
Huống hồ còn có một nhà hát thần bí nào đó có thể áp chế cả "Diệt thế". Sở Mục Vân ở lại đây chẳng những không giúp được gì, mà nếu ở lâu, chưa biết chừng sẽ phát hiện ra Tai Ương trong đầu cậu.
Sở Mục Vân sững người. Anh ta nhìn Trần Linh một lúc lâu, rồi do dự mở miệng:
"Ừm... Cậu Trần, thực ra có nhiều khi con người không tự nhận ra mình đang mắc bệnh, cậu có thể cảm thấy bản thân đã khỏi, nhưng thực tế thì chưa chắc.
Có lẽ cậu nên để tôi làm một cuộc kiểm tra chi tiết đi."
"Không, tôi không cần." Lần này Trần Linh từ chối một cách dứt khoát.
Phải biết rằng bây giờ cậu thậm chí còn không có trái tim.... Để Sở Mục Vân kiểm tra à? Đó chẳng khác nào tự vạch áo cho người xem lưng sao?!
Sở Mục Vân :......
"Bác sĩ Sở, anh đã lặn lội từ thành Cực Quang đến đây, tôi thực sự cảm kích.... nhưng hiện tại tôi thực sự không cần kiểm tra hay điều trị gì cả." Trần Linh nhận ra thái độ của bản thân có phần cứng rắn, lập tức bổ sung thêm một câu đầy chân thành.
".... Được thôi." Sở Mục Vân thở dài, "Nhưng mà, bây giờ tôi không thể rời đi."
"Tại sao?"
"Toàn bộ khu 3 đã bị phong tỏa, không ai được phép ra vào, cậu không biết sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!