Chương 2: Bọn ta đang dõi theo cậu

Trans + Edit: Cú Mèo Cạp Bắp, Beta: Lông Vũ Chạy TeTe

Là... quỷ à?"

Cơn mưa dữ dội đập vào cửa sổ lạnh lẽo, tâm trạng hai người giống như ngọn lửa trong đèn, lay động không yên.

"Em... Em không biết."

Người phụ nữ nuốt nước bọt.

"Hay là thông báo cho Người Chấp Pháp đi."

"Cô điên à!"

Nghe đến ba chữ "Người Chấp Pháp", người đàn ông vừa bị doạ cuối cùng cũng hồi phục chút lí trí.

"Một khi Người Chấp Pháp xen vào chuyện này, việc chúng ta làm sẽ bị bại lộ. Tuyệt đối không được!"

"Vậy... Phải làm sao đây?"

Người phụ nữ dừng lại một lát, "Anh nói xem... Chẳng lẽ có 'Tai Ương' nào đã nhập vào thi thể của A Linh rồi sao?"

Cả hai cùng nhìn vào cánh cửa phòng ngủ đang đóng chặt, rơi vào im lặng. Qua một lúc, người đàn ông như đã hạ quyết tâm, gã với lấy chiếc áo mưa màu đen trên cửa rồi đẩy cửa bước ra.

"Anh định đi đâu?"

"Đến chỗ chúng ta chôn cái xác."

"Bây giờ à? Đi làm gì?"

"Kiểm tra". Cơn mưa trút xuống gương mặt nhợt nhạt của người đàn ông, ông ta nói với giọng khàn khàn: "Cho dù cái thứ ở trong phòng kia là gì, nó tuyệt đối không thể là A Linh! Tôi muốn tận mắt nhìn thấy thi thể của nó."

"Em đi với anh."

Không ai muốn ra ngoài trong cơn mưa giông như thế này, nhưng so với việc phải ở chung với thứ không biết là gì đang ngủ say trong phòng kia, người phụ nữ thà lựa chọn ra ngoài còn hơn.

Trong cơn mưa lớn, hai bóng người mặc áo mưa vội vã rời đi.....

Trong phòng ngủ.

Trần Linh đã chìm vào giấc ngủ sâu, mi mắt bỗng dưng run lên nhè nhẹ, có vẻ như đang gặp phải ác mộng.

Trong mộng, ý thức của cậu không ngừng rơi xuống, giống như sa vào vực thẳm không thấy điểm dừng. Chẳng biết qua bao lâu, có vẻ cậu đã rơi xuống mặt đất cứng, cuối cùng đã có thể ổn định bản thân.

Uỳnh

- uỳnh

- uỳnh

- uỳnh

Âm thanh của máy móc nặng nề vang lên, sau đó một luồng sáng hiện ra như thanh kiếm chém vào màn đêm, tập trung vào bóng người mặc áo đỏ. Trần Linh theo phản xạ lấy tay che mắt.

"Đây là... đâu?"

Trần Linh dần dần tỉnh lại từ trạng thái hỗn loạn. Đợi khi đôi mắt đã dần quen với ánh sáng mạnh, cậu mới bối rối nhìn ngó xung quanh.

Trong phạm vi luồng sáng chiếu đến, cậu chỉ có thể nhìn thấy mình đang khoác chiếc áo kinh kịch màu đỏ, dưới chân là sàn gỗ cũ kĩ, và phía sau là một tấm màn đen cũng được chiếu sáng một phần bởi luồng sáng... Bên ngoài luồng ánh sáng là sự vô định và tối tăm của vô tận .

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!