Chương 46: Nữ Oa Tâm (Hết)

Lúc Tự Tự Như đeo bọc đồ đến cổng vực Trừ Ma, trời còn chưa sáng hẳn.

Trên nền trời còn le lói một hai ngôi sao lấp lánh ánh sáng yếu ớt.

Liễu thúc như thể chưa từng rời đi, ngồi vắt chân ở cổng vực Trừ Ma đợi hắn.

Thấy hắn đến liền khẽ mỉm cười.

Tự Tự Như ném bọc đồ sau lưng cho Liễu thúc, thở dài: "Chưa thấy ai sáng sớm tinh mơ đã vội vã đi chịu chết như ta."

Liễu thúc phủi phủi quần áo đứng dậy, tay xách bọc đồ của Tự Tự Như, tò mò hỏi: "Mang theo cái này làm gì?"

Tự Tự Như đứng tại chỗ duỗi người một lúc, thuận miệng đáp: "Dỗ Yến Thanh Hà đấy, nhỡ đâu ta thật sự chết rồi y lại tuẫn tình theo ta thì sao."

Liễu thúc nhỏ giọng thốt lên một câu "Hoang đường".

Tự Tự Như nhướn mày liếc mắt nhìn hắn, cũng không giải thích nhiều, chỉ nói: "Ngươi còn nhớ những gì được vẽ trong bức bích họa kia không? Những kẻ làm thần tiên các ngươi vốn dĩ không phải là phàm nhân tu luyện thành tiên. Nguyên thân của các ngươi chính là đám yêu ma dưới đáy kia."

Liễu thúc cau mày, hiển nhiên rất không muốn bị coi là cùng một loại với đám yêu ma đó.

Tự Tự Như nói: "Yến Thanh Hà không phải người cũng không phải yêu ma, vậy có nghĩa là y có thể là người, cũng có thể là yêu."

Hắn suy nghĩ một chút rồi nói: "Ta có chút nghi ngờ, giống như những gì được vẽ trong bức bích họa, y bởi vì một số cơ duyên nào đó, cũng lột bỏ lớp da bên ngoài, biến thành người giống như các ngươi."

Liễu thúc lại ngẩng đầu trầm tư một lúc: "Ngàn năm nay chưa từng nghe nói đến chuyện như vậy xảy ra."

Y lại hỏi Tự Tự Như: "Vậy rốt cuộc là cơ duyên gì?"

Tự Tự Như tặc lưỡi, trên mặt lộ ra vẻ bất đắc dĩ: "Làm sao ta biết? Ngươi thật sự coi ta là thần tiên rồi à?"

Liễu thúc đặt bọc đồ xuống đất, cũng không truy cứu Yến Thanh Hà rốt cuộc là thứ gì nữa, đi đến bên cạnh Tự Tự Như nói: "Lát nữa sau khi ta đi vào, sẽ nghĩ cách cho ngươi ngủ trước, sau đó…" Hắn ấp úng dừng một chút.

Tự Tự Như bình tĩnh bổ sung: "Mổ bụng moi tim ta ra."

Liễu thúc thở dài: "Nói cái gì vậy, đâu có khoa trương như vậy!"

Tự Tự Như nhún vai: "Dù sao ta cũng ngủ rồi, đối với ta mà nói có gì khác biệt sao?"

Liễu thúc vừa dùng tay đẩy tảng đá nặng ngàn cân ở cửa vực Trừ Ma, vừa nói: "Ta cần phải nói rõ trước."

Tự Tự Như buông thõng hai tay theo sau hắn, không có chút nào muốn giúp đỡ, gật đầu "Ừm ừm".

Liễu thúc nói: "Viên đá Nữ Oa giả này, bởi vì luôn được đặt trong Côn Luân Kính, tuy hấp thụ được chút linh khí của đá Nữ Oa thật, nhưng cũng hấp thụ ma khí trong thời gian dài hơn."

Tự Tự Như nheo mắt, cố ý cao giọng nói: "Không phải chứ? Ngươi đang đùa ta à? Không tỉnh lại thì thôi, lỡ như thật sự tỉnh lại, nói không chừng sẽ biến thành thứ không phải người không phải quỷ."

Hắn tặc lưỡi, cố ý bước chân nặng nề hơn một chút: "Thôi vậy, không moi tim nữa, cùng nhau xuống địa ngục đi."

Liễu thúc do dự một lúc, hồi lâu sau mới nói: "Ngươi không có đá Nữ Oa để chống lại ma khí nhiễm vào, rất có khả năng…" Hắn  chưa nói xong đã dừng lại.

Tự Tự Như tự mình tiếp lời, bổ sung cho chủ đề này một kết cục có phần tốt đẹp hơn: "Nếu như may mắn không biến thành yêu ma, thì tính cách cũng sẽ thay đổi rất nhiều nhỉ?"

Tự Tự Như nói xong lại tặc lưỡi hai tiếng, như đang tiếc nuối cho tính cách tốt đẹp của bản thân sắp trở nên tồi tệ.

Liễu thúc cũng hùa theo trêu: "Dù sao tính cách ngươi bây giờ cũng không tính là tốt lắm, thay đổi một chút cũng không sao."

Tự Tự Như bị hắn chọc cười, từ trong mũi "ừm ừm" hai tiếng.

Cửa đá được đẩy ra, Tự Tự Như đi theo sau Liễu thúc, cũng có thể cảm nhận được luồng khí lạnh ập vào mặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!