Liễu thúc giơ hòn đá Nữ Oa giả trong tay lên, do dự hồi lâu mới nói: "Hay là cứ liều một phen vậy." Hắn nhìn về phía Tự Tự Như.
"Ta sẽ dùng cái này thay thế cho trái tim Nữ Oa trong lồng ngực ngươi.", Liễu thúc nói tiếp, "Tuy nó là giả, nhưng Kính Linh đã đánh cắp một ít linh khí từ đá Nữ Oa thật. Sau khi lấy đá ra, ta sẽ nhanh chóng đặt vật này vào ngực ngươi." Ông ngừng một chút, rồi nói: "Biết đâu lại có thể sống tiếp."
Tự Tự Như kéo dài giọng oán trách: "Sao nãy giờ không nói sớm, làm ta tưởng mình thật sự tiêu đời rồi chứ." Hắn vỗ vỗ ngực, cố ý cười nói: "Hù chết ta."
Liễu thúc im lặng một lúc, ngập ngừng lên tiếng: "Ta cũng không chắc chắn là sẽ thành công."
Tự Tự Như lại tỏ ra rất thoải mái: "Được thì xem như ta lời, còn nếu thật sự không tỉnh lại, dù sao ta cũng chẳng biết gì nữa. Vô tư đi."
Liễu thúc nghiêng đầu nhìn Tự Tự Như, đột nhiên nói: "Ngươi có vài điểm rất giống Kính Linh."
Tự Tự Như nghe vậy, kinh ngạc đến mức há hốc mồm, hơi bĩu môi: "Cái giọng điệu khi nó nói chuyện ấy hả, ta mà giống nó? Nói bậy!"
Liễu thúc bị hắn chọc cười thành tiếng.
Tự Tự Như lại nói: "Người có thể đưa ta quay về một lát được không? Không biết Yến Thanh Hà tỉnh chưa, ta phải giao ấn Chưởng môn cho y." Hắn nói, "Còn vài lời chưa nói rõ với y."
Liễu thúc đồng ý, chỉ dặn sáng sớm mai ra ngoài Vực Trừ Ma tìm ông.
Lúc Tự Tự Như ra khỏi Vực Trừ Ma thì trời đã về khuya.
Hắn tắm ánh trăng, thong dong đi đến tiểu viện của Yến Thanh Hà.
Cảnh tượng khi bước vào sân có chút quen thuộc. Yến Thanh Hà ngồi xõa tóc bên hồ nước, cho cá ăn. Trên người y quấn một lớp vải trắng, Tự Tự Như đi từ xa đã ngửi thấy mùi thuốc thảo mộc thoang thoảng.
Hắn tiến lại gần, ngồi xuống bên cạnh tảng đá Yến Thanh Hà đang ngồi, chống khuỷu tay lên đùi, hơi ngẩng đầu nhìn ánh trăng lấp lánh trên mặt nước.
"Đang cho cá ăn à?", hắn hỏi.
Yến Thanh Hà phủi nhẹ cặn thức ăn trên tay, khẽ đáp: "Đang đợi đệ về."
Tự Tự Như nghiêng đầu nhìn Yến Thanh Hà. Gương mặt y vẫn còn tái nhợt, lộ rõ vẻ bệnh tật.
Tự Tự Như hơi nhổm người dậy, ngẩng đầu hôn lên môi Yến Thanh Hà.
Yến Thanh Hà mở to mắt nhìn hắn, chớp mắt chậm rãi. Tay y khựng lại một chút, rồi đưa lên ôm Tự Tự Như vào lòng.
Giọng y khàn khàn, mang theo cả sự rung động nơi lồng ngực: "Lúc ngủ ta mơ thấy ác mộng," y nói, "Mơ thấy đệ tự vẫn ngay trước mặt ta."
Tự Tự Như giơ tay vỗ nhẹ lưng Yến Thanh Hà: "Giả thôi, giả thôi." Giọng nói còn xen lẫn ý cười.
Yến Thanh Hà đưa tay vuốt tóc Tự Tự Như, khẽ hỏi: "Có đau không?"
Tự Tự Như cười, chui ra khỏi lòng Yến Thanh Hà. Dưới ánh trăng, hắn vỗ vỗ ngực, nói đầy phấn chấn: "Không đau chút nào." Hắn nháy mắt: "Cảm giác giống như bị dao cứa vào tay thôi. Lúc mới đâm vào không thấy gì cả. Đến khi thật sự cảm nhận được thì ta cũng gần như mất ý thức rồi." Tự Tự Như kết luận: "Nên là không đau đâu."
Yến Thanh Hà cúi đầu nhìn hắn.
"Đừng dọa ta nữa.", y dịu dàng nói.
Tự Tự Như mím môi, khẽ cười với Yến Thanh Hà.
Yến Thanh Hà khom lưng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào mắt Tự Tự Như không chớp. Một lúc sau, y mới tiến đến hôn lên mi tâm hắn.
Giọng y vẫn dịu dàng, nhẹ nhàng như đang trò chuyện phiếm: "Có lẽ đệ không muốn tin ta." Y nói, "Nhưng nếu đệ xảy ra chuyện, ta cũng sẽ không sống nữa."
Nghe vậy, Tự Tự Như mím chặt môi. Một lúc sau, hắn điều chỉnh lại biểu cảm, nụ cười tinh nghịch, linh động hiện lên trên gương mặt. Ánh mắt hắn liếc xéo, giọng mũi mũi cất lên: "Sư huynh, huynh lại nhập ma rồi?"
Yến Thanh Hà cúi đầu nhìn hắn, lắc đầu, khẽ hỏi: "Làm sao đệ mới chịu tin ta?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!