Còn một điều nữa…
Tiếng gào thét của hắc vụ mang theo những lời quỷ dị chói tai cùng tiếng cười ngạo nghễ tột độ, từ khe nứt của Cực Trụ trào lên.
Não bộ của Tự Tự Như phản ứng nhanh hơn thân thể, lập tức lao lên muốn ngăn cản. Hắn nắm trong tay một mảnh vỡ của Côn Luân Kính, vừa mới nhào tới, hắc vụ đã cuồn cuộn ập đến, vô số quỷ thủ điên cuồng xé toạc thân thể hắn.
Giữa cơn đau như thể bị xé thành trăm mảnh, Tự Tự Như bỗng cảm nhận được một luồng ấm áp như nước ấm bao phủ toàn thân.
Ý thức hắn trở nên mơ hồ, trong nháy mắt bị đám quỷ thủ kia lôi tuột vào khe nứt của Cực Trụ.
Khe nứt chỉ rộng bằng cánh tay người, Tự Tự Như – một người đàn ông trưởng thành gần như bị nghiền nát xương mới có thể bị kéo vào trong.
Khi Tự Tự Như tỉnh lại, trước mắt hắn là một màu đen kịt.
Hắn cắn răng cố gắng đứng dậy, ngón tay chạm vào vô số thứ giống như xương người, hắn hít một hơi lạnh, vội vàng rụt tay lại.
Bên tai vang lên những tiếng sột soạt như rắn rết bò trườn, khiến Tự Tự Như cảm thấy lạnh sống lưng, nổi da gà khắp người.
Cổ họng hắn hơi ngứa, ho nhẹ hai tiếng.
Trên người vẫn còn cảm giác đau nhức do bị xé rách và siết chặt, hắn nhăn nhó một lúc lâu mới loạng choạng đứng dậy từ mặt đất.
"Sư phụ?" Hắn thử lên tiếng.
Giọng nói tuy không lớn, nhưng lại vọng ra xa, như tiếng vọng trong thung lũng trống trải.
Tự Tự Như im bặt, thầm nghĩ – Bên trong Cực Trụ này cũng chẳng có gì ghê gớm.
Chỉ là hơi tối và vắng người mà thôi.
Hắn duỗi người, giãn gân cốt đang đau nhức, sau đó bắt đầu thử tìm kiếm phương hướng.
Mò mẫm một lúc, tay hắn chạm vào một bức tường, lồng ngực bỗng nhiên nóng ran.
Tự Tự Như một tay áp vào tường, ngón tay cảm nhận được trên tường có rất nhiều vết lõm, chi chít như chữ viết.
Hắn đưa tay sờ ngực mình, sau một lúc do dự, liền thò tay vào trong vạt áo.
Hắn lôi ra một quả gì đó, bỏ vào miệng nhai, răng cắn xuống, tay lại tiếp tục thò vào trong vạt áo.
Lần này, từ trong lớp áo, hắn lấy ra một mảnh vỡ Côn Luân Kính đang phát ra ánh sáng trắng mờ.
Hắn vừa nhai quả, vừa lẩm bẩm: "Ra là ngươi đang nóng."
Dưới ánh sáng mờ ảo phát ra từ Côn Luân Kính, hắn nhìn vào bức tường.
Chỉ thấy trên tường khắc rất nhiều bức bích họa đơn giản, Tự Tự Như khẽ nhướng mày.
Dưới ánh sáng yếu ớt, hắn vừa nhai quả vừa xem câu chuyện được khắc trên bích họa.
Câu chuyện bắt đầu từ một người tí hon màu đen, tay cầm rìu chẻ đôi trời đất.
Tự Tự Như nhìn gật đầu: "Bàn Cổ khai thiên lập địa, ta biết mà."
Ban đầu trời đất chỉ là một khối hỗn độn, có người dùng rìu chẻ đôi khối hỗn độn ấy, từ đó có trời, có đất.
Trong hỗn độn sinh ra rất nhiều sinh vật kỳ lạ, toàn thân đen như mực, đi đến đâu là hắc khí như đầm lầy lan đến đó.
Tự Tự Như vừa gật đầu, vừa di chuyển dọc theo bức tường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!