Lời còn chưa dứt, Tự Tự Như đã sững sờ nuốt ngược câu nói vào trong họng: "Cái gì?", hắn ngơ ngác hỏi lại như thể không hiểu.
Yến Thanh Hà cúi đầu, tĩnh lặng ngồi trên đất, ánh trăng phủ lên người y như một bức tượng ngọc bích trường tồn cùng năm tháng.
Hồi lâu sau y vẫn không nói gì, nét mặt Tự Tự Như dần dịu xuống. Gương mặt vốn sống động, nay trầm tĩnh lại mang theo nét ôn hòa và thương cảm không phù hợp với tính cách của hắn. Vài lọn tóc mai không được búi gọn xoăn nhẹ, dưới ánh trăng, trông hắn gần như toát ra Phật tính.
Như suy tư hồi lâu, hắn khẽ thở dài.
"Yến Thanh Hà, ta thật sự không hiểu ý ngươi là gì." Hắn chậm rãi lên tiếng.
Dưới ánh trăng sáng trong, dường như ngay cả tiếng hít thở của Yến Thanh Hà, hắn cũng không nghe thấy.
"Có phải ma khí trong mộng đã ảnh hưởng tâm tính, khiến ngươi lầm tưởng mình yêu ta?", hắn ngừng một chút, khẽ cười chua chát, "Ta thật không dám nhận. Thứ tình cảm của người thường chúng ta một khi đã trao đi, chẳng thể nào lấy lại được."
Ánh trăng phủ trùm vạn vật trong tĩnh lặng, ngay cả những chú cá trong hồ vốn đang vẫy đuôi đùa giỡn cũng không còn quẫy nước làm lay động những đóa hoa.
Tự Tự Như lại chậm rãi nói tiếp: "Ngươi nói ngươi có tâm ma, nói đoạn liền có thể đoạn." Hắn đặt tay lên đầu gối, nghĩ ngợi một hồi, nghiêng đầu cười nói, "Ta làm sao biết được khi nào ngươi lại phát hiện bản thân sinh tâm ma, nói chia tay là chia tay."
Nói xong, Tự Tự Như còn cười khẽ một tiếng, dáng vẻ lại trở nên thoải mái, hắn cong mắt, nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu hơi cúi xuống của Yến Thanh Hà, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Ta là kẻ nhát gan."
Yến Thanh Hà không nói gì, Tự Tự Như cũng im lặng theo.
Gió đêm nhẹ nhàng lướt qua hai người, mây mỏng trôi qua trước mặt trăng, đêm nay cũng chẳng khác gì nhiều so với rất nhiều đêm trước.
Tự Tự Như giơ hai tay lên duỗi người, thấy Yến Thanh Hà vẫn ngồi im, hắn bất đắc dĩ giải thích: "Ta vốn dĩ không muốn ngươi đau lòng, ta muốn ngươi vui vẻ."
Hắn nói: "Trong Tam Bảo Mộng Cảnh, những lời mắng chửi ngươi lúc cuối cùng, đều là lừa ngươi. Ngươi không cần tự trách, cứ tiếp tục làm những gì ngươi muốn là được."
Yến Thanh Hà vẫn ngồi xếp bằng không nói, Tự Tự Như có chút buồn bực, nghĩ rằng việc mình tự sát trước mặt Yến Thanh Hà trong giấc mơ chắc hẳn đã dọa y sợ.
Yến Thanh Hà cả đời sống rất ngay thẳng, bản thân lại dùng cái chết để trách móc y hại chết mình, có lẽ khi tỉnh dậy, trong lòng y vẫn còn chút sợ hãi. Bản thân hắn cũng tự vấn lòng mình, từng đặt mình vào vị trí của người bị người khác dùng mạng sống để trách móc, e rằng khi tỉnh dậy cũng khó có thể chấp nhận.
Hắn lại thở dài một tiếng, giọng điệu trở nên nhẹ nhàng hơn: "Tất cả đều là bất đắc dĩ mới làm vậy để giữ mạng, ngươi đừng để tâm."
Tự Tự Như khuyên nhủ rất chân thành, giọng điệu cũng hết mực ôn hòa. Nghĩ đến tấm lòng rộng lượng của sư huynh Yến Thanh Hà, chắc chắn không bao lâu nữa sẽ tự mình thông suốt mọi chuyện. Hắn chuyển chủ đề, bắt đầu nói chuyện chính: "Ta không biết tình hình hiện tại của Vực Trừ Ma ra sao, sau khi "chết" trong mơ, ta từng đi vào một nơi, bị nhốt ở đó khá lâu. Những thứ hỗn độn đó, có lẽ là ma vật, đã cãi nhau ầm ĩ với ta một hồi lâu."
Hắn vừa nói vừa đưa tay lên gãi đầu, cười nói, "Ta xắn tay áo lên cãi nhau với đám ma vật đó một trận, sau đó thì mở mắt ra."
Tự Tự Như nói: "Sau khi tỉnh lại, ta phát hiện ra đá Nữ Oa này ở trong tay mình, ta cũng không rõ nó xuất hiện trên người ta như thế nào. Ta đưa thứ này cho ngươi, ngày mai ngươi hãy mang nó đến Vực Trừ Ma." Hắn dừng một chút, rồi nói tiếp, "Như vậy hẳn là không còn vấn đề gì nữa chứ?"
Hắn nói một mình đến khô cả họng, Yến Thanh Hà vẫn ngồi im không có phản ứng gì, Tự Tự Như nhíu mày, cảm thấy người này thật sự có vấn đề, tự dưng lại tự trách bản thân. Hắn đã nói chuyện với y chân thành như vậy, y thế mà còn lười đến mức không "ừ" một tiếng.
Thật là phí công vô ích. Hắn lắc đầu, nghĩ thôi thì bỏ đi, về nghỉ ngơi thôi, Yến Thanh Hà không muốn nói chuyện Vực Trừ Ma với hắn, ngày mai hắn đưa đá Nữ Oa này cho Liễu thúc hoặc Lưu Ly vậy.
Tự Tự Như lười biếng đứng dậy, nói: "Sư huynh, đừng ngồi đây nữa. Về nghỉ ngơi đi." Hắn dừng một chút rồi nói tiếp, "Hình như huynh bị thương rồi, cần phải chữa trị, ta đi gọi người đến giúp huynh nhé?" Nói xong, hắn lầm bầm, "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, huynh…"
Hắn đứng dậy đi đến bên cạnh Yến Thanh Hà, lúc này mới nhìn rõ lưng y đầy máu, thậm chí trên mặt đất nơi y ngồi cũng đã đọng một vũng máu, hắn không ngờ Yến Thanh Hà bị thương nặng như vậy, sắc mặt khẽ biến, vội vàng cúi người xuống xem xét: "Yến Thanh Hà, rốt cuộc huynh…"
Lời còn chưa dứt, thấy Yến Thanh Hà nhíu mày, trên mặt vì đau đớn mà lấm tấm mồ hôi, cả khuôn mặt trắng bệch, ngay cả hàng mi cũng ướt đẫm, không rõ là mồ hôi hay nước mắt. Tự Tự Như đưa tay ra, Yến Thanh Hà vốn đang ngồi vững vàng bỗng đổ người về phía trước, ngã vào lòng hắn, hơi thở yếu ớt đến mức khó nghe.
Lúc này Tự Tự Như mới biết y đã hôn mê bất tỉnh từ lúc nào.
Tự Tự Như cắn răng, cúi người bế Yến Thanh Hà từ trên mặt đất lên, hắn rảo bước đi vào phòng, mặt lạnh tanh không nhịn được thấp giọng mắng: "Tên ngốc!"
Tên ngốc này, bị thương nặng như vậy mà vẫn ngồi im như không có chuyện gì.
Tự Tự Như ôm Yến Thanh Hà trở về phòng ngủ, cẩn thận đặt y xuống giường. Ngay lập tức hắn xoay người muốn đi tìm người giúp đỡ, nhưng khi đi đến cửa phòng ngủ, hắn lại nghĩ, hiện tại không biết tình hình Thiên Cực Môn thế nào, tùy tiện ra ngoài tìm người chắc chắn là không được.
Hắn cau mày đi đi lại lại trong phòng ngủ, trong đầu rối bời. Vì tâm trạng không tốt, bước chân hắn rất nặng nề, từng bước từng bước vang vọng trong phòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!