Là nghi phạm số một, Tự Tự Như bị nha sai tại hiện trường quật ngã bằng gậy gộc, trói gô lại bằng dây thừng rồi tống thẳng vào đại lao.
Lúc này, hắn đang ngồi trong nhà lao ẩm thấp, tối tăm. Góc tường chất một lớp rơm rạ mỏng manh, ngả vàng úa.
Tự Tự Như ngồi yên trên đống rơm rạ, tay vô thức nắm lấy một cọng, nhíu mày. Mùi máu tanh từ quần áo vẫn còn thoang thoảng đâu đây.
Tâm trí hắn như có hai người đang giằng co, gào thét vào mặt nhau.
–Ngươi còn có thể là ai?! Yến Thanh Hà đã nhập ma, ngoài y ra trong mộng cảnh này còn ai biết đến đá Nữ Oa?!
Không, không thể nào.
–Đại sư huynh tính tình thế nào, phẩm hạnh ra sao, ngươi không rõ hay sao? Hắn làm sao có thể tàn sát cả nhà người khác?
–Đây còn là Yến Thanh Hà mà ngươi biết hay sao? Hắn đã nhập ma! Hắn không còn là hắn nữa rồi!
–Không.
–Nếu đã nhập ma, y lấy đá Nữ Oa làm gì? Nếu không muốn đá Nữ Oa xuất thế, để mặc Hà Trẩm chết trong mộng không phải là được rồi sao? Sao phải tốn công làm vậy?
–Y muốn hủy diệt đá Nữ Oa, Tự Tự Như!
–Ta không hiểu.
Giết sạch cả nhà mấy trăm mạng người của Hà gia ngay trước mặt Hà Trẩm, chắc chắn y sẽ đau khổ tột cùng, sẽ dựa vào chỉ dẫn của đá Nữ Oa để thoát khỏi Tam Bảo mộng cảnh…
Nghĩ đến đây, Tự Tự Như khựng lại. Hắn mở mắt ra trong nhà lao ẩm thấp, tối tăm, đầu óc có chút đờ đẫn.
Có lẽ y thật sự muốn Hà Trẩm mang theo đá Nữ Oa rời khỏi Tam Bảo mộng cảnh? Vết nứt của Tứ Cực trụ, ma khí từ Vực Trừ Ma, y chỉ có thể nghĩ ra cách này để Hà Trẩm cam tâm tình nguyện tỉnh lại?
Nhưng mà y đã giết cả nhà người ta! Tàn sát cả nhà người ta! Vì cái gọi là đại nghĩa mà ra tay sát hại người yêu ngay trước mặt y, để y đau khổ mà chết sao?
Tự Tự Như thở hổn hển, nhíu mày. Cổ họng hắn khô khốc, như thể bị nhét đầy rơm rạ.
Nhưng ngươi cũng từng uy h**p Hà Trẩm như vậy, đó là cách tồi tệ nhất.
Ngươi quá đề cao bản thân rồi, Tự Tự Như.
Ngươi nghĩ đến Tiên Tiên đi, nó mới hơn mười tuổi, trưa hôm qua còn vui vẻ gọi ngươi là ca ca.
Ngươi thật sự có thể xuống tay đâm một nhát kiếm xuyên tim đứa nhỏ đó sao? Ngươi biết rõ nó không phải người thật, nhưng ngươi thật sự làm được sao?
Tự Tự Như nhắm mắt lại, tay vân vê cọng rơm trên mặt đất.
Bất luận hắn suy đoán thế nào, ngoài Yến Thanh Hà ra hình như không còn ai khác có thể làm việc này. Nhưng trong lòng hắn không muốn tin.
Đại sư huynh không nên, cũng không thể nào nhuốm máu tanh của người vô tội.
Thừa nhận là chính mình giết người còn dễ dàng hơn thừa nhận Yến Thanh Hà tàn sát cả nhà người khác.
Tự Tự Như mở mắt ra, cúi đầu nhặt vài cọng rơm trên mặt đất. Hắn dùng tay vân vê, chà xát những chiếc lá mềm mại thành hình dạng thon dài.
Trong đầu hắn chậm rãi suy nghĩ – Kiếm.
Đúng rồi, kiếm.
Yến Thanh Hà dùng kiếm, thân kiếm nhẹ nhàng, kiếm chiêu của y cũng nhẹ nhàng như chim hồng lướt qua mặt nước.
Nhưng mà vết thương chí mạng trên ngực Hà Trẩm khi chết, tuyệt đối không phải do kiếm đâm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!