Chương 28: Núi Vô Vọng (3)

Tự Tự Như không còn tâm trạng nào mà sống một cách nghiêm túc trong mơ nữa.

Theo lý mà nói, nửa tháng sau hắn phải học tập cùng với các đệ tử mới nhập môn một thời gian, sau đó vì tư chất ngu dốt mà bị sư phụ bỏ rơi.

Lần này hắn dứt khoát nói thẳng là mình không muốn học, không muốn học cùng người khác.

Yến Thanh Hà cũng không ép buộc hắn, để mặc hắn cả ngày rong chơi khắp Thiên Cực Môn.

Hắn đói thì đến nhà bếp tìm Thanh Nương xin đồ ăn, rảnh rỗi thì đến Tàng Thư Các canh chừng Liễu thúc, tiện thể nghiêm túc tìm kiếm những cuốn sách liên quan đến Nữ Oa Thạch trong Tàng Thư Các.

Hắn không chú ý đến những vấn đề bên ngoài,chỉ chuyên tâm tìm kiếm thông tin về Nữ Oa Thạch.

Ngày đêm ở lì trong Tàng Thư Các, có lúc mệt quá ngủ quên trên đống sách, lúc tỉnh dậy, ánh hoàng hôn chiếu vào mặt hắn từ cửa sổ, hắn bỗng cảm thấy mơ hồ.

Không phân biệt được rốt cuộc bây giờ là mơ, hay là tất cả những gì hắn đã trải qua trước đây mới là một giấc mơ kỳ quái và dài đằng đẵng.

Đá Nữ Oa, nhà họ Hà, thậm chí cả Hà Trẩm đều là những thứ không tồn tại, hắn chỉ là một đệ tử mới nhập môn của Thiên Cực Môn, xem sách mệt quá, nằm úp sấp trên bàn ngủ thiếp đi, hoàng hôn buông xuống, hắn tỉnh giấc.

Những chuyện đã qua và những chuyện sắp tới, đều không liên quan gì đến hắn.

Sau khi ánh hoàng hôn cuối cùng biến mất, Tự Tự Như thở dài, trở mình trên sàn nhà gỗ.

Hắn nằm ngửa ra, vẻ mặt buồn rầu.

Thời gian trôi qua từng ngày, Tự Tự Như vẫn không đợi được Liễu thúc ở Tàng Thư Các, hắn thầm thắc mắc, người phụ trách Tàng Thư Các này cả ngày không ở chỗ của mình, hắn đến Thiên Cực Môn lâu như vậy rồi mà ngay cả vạt áo của Liễu thúc cũng chưa từng nhìn thấy.

Mối quan hệ giữa hắn và Yến Thanh Hà cũng không nóng cũng không lạnh.

Vì căn bản chưa bái sư, nên trong mắt mọi người ở Thiên Cực Môn, thân phận của hắn gần như tương đương với tiểu đồng của Yến Thanh Hà, bình thường các đệ tử trong môn có việc gì không dám tìm Yến Thanh Hà đều tìm đến hắn để truyền lời.

Ban đêm hắn ngủ ở viện của Yến Thanh Hà, ban ngày trời vừa sáng đã tự mình ra ngoài kiếm ăn, hai người bọn họ giống như bạn cùng phòng hơn.

Yến Thanh Hà bận rộn công việc, có khi mấy tháng liền không thấy mặt mũi đâu.

Có lần, sau nửa năm không gặp, vào một đêm nọ, Tự Tự Như thức dậy đi vệ sinh, đá chăn ra, nhìn thấy Yến Thanh Hà đang ngồi trước bàn trong phòng hắn, ung dung uống trà.

Không biết vì sao, Tự Tự Như luôn cảm thấy Yến Thanh Hà còn trắng hơn so với trong ký ức của hắn, hơn nữa là một loại trắng bệch bệnh tật.

Ban đêm ngồi trong phòng, im lặng không tiếng động như một hồn ma vô gia cư.

Tự Tự Như bị dọa mấy lần, sau này gặp lại đã luyện thành trái tim sắt đá, hắn vén chăn xuống giường, vừa ngáp vừa nói: "Uống trà vào ban đêm sẽ khó ngủ đấy."

Yến Thanh Hà đặt chén trà xuống, đáy chén chạm vào mặt bàn tạo ra tiếng động giòn tan, y thản nhiên "ừ" một tiếng.

Tự Tự Như lười biếng đi ra ngoài giải quyết nỗi buồn, lúc quay lại thì Yến Thanh Hà đã rời đi, hắn cũng không để tâm, vén chăn lên, nằm xuống giường, không bao lâu sau đã ngủ thiếp đi.

Tiểu sư tỷ Linh Lung cũng từ một cô nhóc mũm mĩm trở thành một thiếu nữ xinh đẹp.

Tự Tự Như len lén lấy được mấy gói bánh quế hoa từ chỗ Thanh Nương, trên đường gặp tiểu sư tỷ, hắn huýt sáo ra hiệu, tiểu sư tỷ nhận được ám hiệu, nháy mắt với hắn.

Giờ nghỉ trưa, hai người bèn trốn sau hòn giả sơn, cùng nhau ăn bánh ngọt.

Tiểu sư tỷ ăn đến mức phồng cả má, lúng búng hỏi: "Tiểu sư đệ, có phải đệ thích tỷ không? Sao ngày nào cũng lén lút mang đồ ăn ngon đến cho tỷ vậy?"

Tự Tự Như cười nói: "Tiểu sư tỷ, tỷ có biết người ta nuôi heo dưới núi như thế nào không?"

Linh Lung chớp chớp mắt: "Hả?"

Tự Tự Như ngồi xổm xuống đất, lặng lẽ dịch sang bên cạnh một chút: "Chính là phải cho heo ăn no nê, ăn no rồi mới béo tốt, nhiều thịt mới bán được nhiều tiền."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!