Yến Thanh Hà ngồi yên trong bóng tối, y khoanh chân trên mặt đất, hai tay đặt trên đầu gối, xung quanh tối đen như mực, yên tĩnh như chốn không người.
Yến Thanh Hà nhắm mắt, cả người như bị đóng đinh tại chỗ.
Một lúc sau, y mở miệng hỏi: "Ngươi rốt cuộc là thứ gì?"
Lời vừa dứt, một bóng đen hình người "soạt" một tiếng dính sát lại, "đầu" của bóng đen áp vào mặt Yến Thanh Hà, rõ ràng không có ngũ quan nhưng lại như cảm nhận được sự vặn vẹo trên mặt y, nó nói: "Ta là cái gì, ngươi thật sự không biết sao?"
Yến Thanh Hà kiếp này, lúc y mở mắt ra, sư phụ Hư Linh Tử của y đang chỉ vào y ở chính điện Phù Anh của Thiên Cực Môn, nói: "Đứa trẻ này ban cho tên Thanh Hà, họ Yến."
Yến Thanh Hà vừa mở mắt ra đã nghe thấy tiếng xôn xao không ngớt bên tai.
Y ngẩng đầu nhìn Hư Linh Tử trong đại điện, Hư Linh Tử cũng nhìn y một lúc lâu, sau đó mới thu hồi ánh mắt, che giấu vẻ kinh ngạc trong mắt.
Ký ức của y vẫn dừng lại ở kiếp trước, lúc môn phái phát hiện ma khí trong Vực Trừ Ma rò rỉ, sư phụ tiến vào Vực Trừ Ma, còn y thì ra ngoài tìm kiếm Đá Nữ Oa.
Ký ức sau đó đứt quãng, hình như y đã bị ma vật hãm hại mà chết. Nghĩ đến đây, y đột nhiên nghiêm mặt, cảm thấy mình dường như đã quên mất một người rất quan trọng, và người đó cũng bị y hại chết.
Trong lòng y dâng lên cảm giác kỳ lạ, tim đập như trống dồn.
Bị chưởng viện dắt tay từ chính điện Phù Anh về phòng, y ôm ngực ngẩn người hồi lâu.
Đây là khoảng thời gian thơ ấu mà y không nhớ rõ lắm, trước đây cuộc sống của y rất đơn giản, ngày qua ngày đều là những chuỗi ngày lặp đi lặp lại.
Yến Thanh Hà nghĩ đến đây, sắc mặt nghiêm nghị.
Sau đó, một giọng nói kỳ quái vang lên bên tai y, cười the thé hỏi: "Nhớ đến cái gì?"
Đây là lần đầu tiên Yến Thanh Hà nói chuyện với thứ này sau khi sống lại, nó vô hình vô dạng, giọng nói như tre cào vào gỗ, chói tai vô cùng.
"Ngươi là thứ gì?" Yến Thanh Hà lạnh lùng hỏi, vẻ mặt nghiêm nghị.
Nó tự cười khẩy: "Nhớ đến… nhớ đến lúc Tự Tự Như đến Thiên Cực Môn."
"…" Yến Thanh Hà nghe vậy, nín thở, ký ức và cảm xúc như thủy triều ập đến.
Lúc Tự Tự Như lên núi còn rất nhỏ, cụ thể là bao nhiêu tuổi thì Yến Thanh Hà không rõ, chỉ nhớ lần đầu tiên gặp mặt, Tự Tự Như đã chạy đến ôm chặt chân y trong đám trẻ con.
Lúc đó, Tự Tự Như gầy gò, y có thể nhấc bổng hắn lên bằng một tay.
Yến Thanh Hà được sư phụ phái xuống núi tuyển chọn đồ đệ, thỉnh thoảng cũng đưa về một số đứa trẻ bị bỏ rơi không được ăn no. Nhìn thoáng qua đã thấy căn cơ của Tự Tự Như không tốt, không phải người có thể tu luyện. Yến Thanh Hà bế hắn lên khỏi chân mình, vẫn đang do dự có nên đưa đứa trẻ này về Thiên Cực Môn hay không.
Tự Tự Như cười híp mắt nhìn y, chắc là đang trong độ tuổi thay răng, răng cửa bên phải của hắn mọc chưa đều, lúc cười lộ ra một khoảng trống. Yến Thanh Hà nhìn thấy vậy, không nhịn được mà cong môi.
Tự Tự Như đưa tay ôm lấy cổ Yến Thanh Hà, ngồi trong lòng y, vừa đá chân vừa cười khanh khách nói: "Vậy ta có thể đi theo các ngươi làm thần tiên không?"
Yến Thanh Hà bèn đưa hắn về Thiên Cực Môn.
Thiên Cực Môn chú trọng việc tu thân dưỡng tính, y là đại sư huynh lại bận rộn nhiều việc, sau khi đưa một đám trẻ con lên núi Vô Vọng, y cũng không quan tâm nhiều nữa.
Chỉ thỉnh thoảng đi ngang qua học viện dành riêng cho trẻ em của Thiên Cực Môn, y mới nghe người ta nói tiểu Tự Tự Như thật sự rất nghịch ngợm.
Lần thứ hai gặp lại Tự Tự Như chắc là lúc hắn mười sáu, mười bảy tuổi, y vừa xử lý xong một vụ lũ lụt do thủy linh gây ra, cầm kiếm, bước nhanh về Thiên Cực Môn.
Tự Tự Như từ xa chạy về phía y.
"Sư huynh!" Tự Tự Như thở hổn hển đi đến trước mặt y, hắn có ngoại hình rất dễ mến, khiến người ta nhìn vào đã thấy thân thiết, đôi mắt cho dù không cười cũng cong cong như đang cười.
Yến Thanh Hà hỏi: "Chuyện gì vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!