Chương 23: Trấn Bình Thủy (1)

Tự Tự Như vì tối qua vừa ăn no đã ngủ nên lúc mở mắt ra chỉ cảm thấy giấc ngủ này thật sự rất ngon.

Thậm chí khi hắn mở mắt ra bên bờ sông Miện Thủy, cảm giác hỗn độn vẫn luôn tồn tại trong đầu cũng hoàn toàn biến mất sau giấc ngủ này.

Lúc này, tâm trí hắn thanh minh, vì cuộn tròn trong chăn ngủ suốt đêm nên hai má nóng bừng, người cũng hơi nóng.

Hắn không nhịn được mà đạp chân trong chăn, đá tung cái chăn vướng víu sang một bên.

Trong phòng rất yên tĩnh, không có ánh sáng.

Tự Tự Như ban đêm nhìn không rõ, nằm trong chăn chớp chớp mắt nhìn trần nhà mờ ảo.

Vẫn đang nghĩ xem mình đang ngủ ở đâu thì một bàn tay thon dài xuất hiện trước mắt hắn.

Bàn tay trắng như ngọc trong đêm khuya đưa tới, chỉnh lại cái chăn bị hắn đá tung, đắp lại cho hắn, sau đó mới thu về.

Tự Tự Như quay đầu nhìn chủ nhân của bàn tay đó.

Trong bóng tối, Tự Tự Như chỉ có thể nhìn thấy Yến Thanh Hà đang ngồi bên giường hắn, một tay chống cằm, tóc tai xõa tung, vài sợi tóc che khuất gò má, khuôn mặt y trong đêm tối trắng nõn lạ thường, ngồi bên cạnh Tự Tự Như im lìm như một bóng ma không nơi nương tựa.

Tự Tự Như giật mình trước Yến Thanh Hà chưa từng thấy này: "Ngươi…"

Hắn mở miệng nhưng lại không biết nên nói gì.

Yến Thanh Hà khép hờ mắt, nghe thấy tiếng động thì khẽ liếc nhìn hắn: "Tỉnh dậy đi vệ sinh sao?"

Giọng y hơi khàn, ngữ khí nhàn nhạt, không chút hơi thở của người sống.

Tự Tự Như cảm thấy nóng nực, lén lút duỗi chân ra khỏi chăn để tản nhiệt, sau khi bình tĩnh lại mới thản nhiên hỏi: "Đây là đâu?"

Yến Thanh Hà đáp: "Quán trọ ở trấn Bình Thủy."

Tự Tự Như lại hỏi: "Sao ta lại ở đây?"

Yến Thanh Hà có hỏi tất đáp: "Vì ngươi ngủ quên."

"…" Yến Thanh Hà vẫn là Yến Thanh Hà, nhất đẳng cao thủ trong việc không biết trò chuyện, Tự Tự Như thầm cười nhạo, nằm trong chăn càng cảm thấy nóng, hắn lại đá chăn, gió lạnh bên ngoài liền tràn vào.

Yến Thanh Hà đưa tay kéo chăn lại: "Cẩn thận cảm lạnh."

Y nói.

"Nóng quá."

Tự Tự Như lầm bầm.

Yến Thanh Hà hiển nhiên không biết cách chăm sóc trẻ con, chỉ im lặng đắp lại chăn cho Tự Tự Như.

"Tối quá."

Tự Tự Như lại lầm bầm.

Yến Thanh Hà bèn đứng dậy, đi đến bàn nến, cầm lấy hộp quẹt bên cạnh định châm nến.

Mái tóc đen dài của y xõa tung, buông xuống eo, tóc mai theo động tác cúi người mà khẽ rũ xuống trước ngực, đôi lông mày nhạt màu tập trung nhìn chằm chằm vào tim nến.

Sau khi châm nến xong, y quay người lại.

Tự Tự Như đã nhảy xuống giường, hắn đi chân trần đứng trước cửa, nhón chân với lấy then cửa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!