Chương 9: (Vô Đề)

Thứ hai, ngay sau khi tan học, Bạch Diêm Thanh nhận được một tin nhắn khẩn từ Lý Sâm. Hắn nhờ cậu đến khu ký túc xá phía Bắc để gặp một cô gái trong Hội học sinh, lấy giúp bộ tài liệu quan trọng mang về.

Chưa đi được bao xa, bầu trời đột nhiên sầm lại, mây đen kéo đến, mưa bắt đầu rả rích rơi. Bạch Diêm Thanh ngẩng đầu nhìn trời, cau mày, hôm nay cậu quên mang ô. Đành phải tìm đường trú mưa tạm thời vậy.

Lối tắt gần nhất là con đường nhỏ xuyên qua rừng tử đằng tím biếc, vốn nổi tiếng là địa điểm vàng của các cặp đôi yêu nhau. Đường này dẫn thẳng đến khu ký túc xá, tiết kiệm được kha khá thời gian.

Cảnh vật nơi đây yên tĩnh, lãng mạn, thường ngày là chốn hẹn hò lý tưởng cho những đôi tình nhân. Nhưng hôm nay, dưới cơn mưa bất chợt, không khí tĩnh mịch hơn hẳn, chỉ lác đác vài bóng người.

Vừa bước chân vào, mới rẽ qua một góc thì Bạch Diêm Thanh chợt nghe thấy một tiếng quát phát ra từ bên trong.

"Khốn nạn, sao mày dám lừa tao? Để xem tao có đánh chết mày không!" Giọng nói the thé của một người đàn ông vang lên, nghe có vẻ đang rất tức giận.

Có biến??

Chỉ vô tình đi ngang qua mà cũng vấp phải tình huống này sao!!

Cậu tròn mắt, đứng yên như trời trồng. Không rõ nên quay lưng rút lui hay đứng đó chờ cho qua chuyện. Suy nghĩ một hồi, Diêm Thanh quyết định đứng lại quan sát, vì quay về thì dính mưa, chi bằng cứ đợi một lúc.

Chậc chậc, dăm ba cái chuyện yêu đương.

Thật khiến cho người ta đau đầu!

Qua những gì nghe được, Bạch Diêm Thanh đã nắm bắt được đại khái tình hình. Có vẻ chàng trai kia định tạo bất ngờ cho người yêu, ai ngờ lại bắt gặp cậu ta đang tay trong tay với... một cô gái khác.

Hết nói nổi...

Tra nam!!

Dù có là gay cũng không nên chơi trò bắt cá hai tay chứ? Đã có người yêu, lại còn đi trêu chọc người khác? Vụ này mà còn biện hộ là "không cố ý" thì đúng là hết thuốc chữa!

Càng nghĩ càng bực, bản tính nóng nảy nổi lên, Diêm Thanh quyết định can thiệp. Cậu tiến đến, nhập hội một cách đầy... lạ lùng.

Tình huống từ ba người bỗng biến thành bốn người: ba nam, một nữ.

Nếu như không biết rõ chân tướng sự việc, người ta cứ ngỡ có ba chàng trai đang tranh giành cô gái này, cô gái này không khỏi quá ưu tú nên mới nhiều người thích như vậy.

Bạch Diêm Thanh đứng thẳng, đối diện ánh mắt sững sờ của cả ba người còn lại. Phải đến lúc ấy, cậu mới nhận ra mình có hơi... bốc đồng.

Nhưng vẫn không nhịn được liếc gã tra nam một cái, trông ngứa mắt không chịu nổi.

Cậu lại nhìn sang chàng trai đeo kính đang bị cắm sừng: ngoan hiền, gọn gàng, bảnh bao.

Đẹp trai như vậy mà cũng bị phản bội? Đúng là không có thiên lý!

Bạch Diêm Thanh vỗ vai anh ta, nhẹ giọng an ủi: "Loại người như này để ý làm gì. Trên đời còn bao nhiêu người tốt đang chờ anh. Với ngoại hình thế này, tìm người xứng đáng không khó đâu."

"Thật không hiểu sao cô lại không nhìn ra bản chất của anh ta nữa. Đây này, anh chàng đeo kính đẹp trai kia…"

Cậu quay sang hai người, gợi ý thẳng thắn: "Hai người đến với nhau luôn đi! Bỏ cái tên tra nam kia đi!"

Cô gái: "???"

Trời đất ơi, cái đề xuất gì đây?

Nhìn thấy sắc mặt ba người kia có vẻ khó coi, Bạch Diêm Thanh mới đột nhiên ý thức được mình nói quá nhiều, để tránh bị ném đá, cậu vội vàng xin lỗi một tiếng rồi nhanh chóng chạy đến kí túc xá.

Trời mưa lớn, cậu chạy rất nhanh.

"Tao nhổ, nó là đứa nào mà dám nói lông nói dài."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!