Chương 76: (Vô Đề)

Bạch Diêm Thanh theo Trình Ngộ về nhà họ Trình – nơi cậu chẳng hề xa lạ gì. Vừa xuống xe, cậu đã nhanh chân đi chúc Tết các trưởng bối. Ông ngoại Trình Ngộ cũng có mặt, ông cụ đặc biệt quý mến Bạch Diêm Thanh, vừa thấy cậu đã cười hiền hậu gọi ngay:

"Mau lại đây, ông ngoại có thứ tốt dành cho cháu này!"

"Con đến rồi đây, ông ngoại đừng vội, có chạy mất đâu mà lo!" – Bạch Diêm Thanh cười hì hì, ra vẻ kiểu "đồ tốt mà, cháu làm sao thoát được", chọc cả phòng cười ầm lên.

Mối quan hệ giữa người với người thật kỳ lạ. Mới quen chưa đầy hai tháng, vậy mà Bạch Diêm Thanh đã xem gia đình này như người thân thật sự. Mà gia đình ấy cũng đối đãi với cậu như con cháu trong nhà.

Gia đình này rất hạnh phúc, Trình Ngộ đang từng chút từng chút chia sẻ tất cả hạnh phúc này cùng cậu. Bạch Diêm Thanh thích bầu không khí như vậy.

"Cái thằng nhóc thối này!" Ông cụ giơ gậy lên định đánh cậu. Bạch Diêm Thanh sớm đã đoán được, nhấc chân lên nhẹ nhàng tránh thoát, nghiêng người ngồi xuống bên cạnh ông cụ.

Cậu kéo tay ông cụ, thân mật dụi đầu vào vai ông: "Mau cho cháu xem đi, bảo có bảo bối mà! Ông ngoại còn nôn hơn cháu nữa ấy!"

"Thôi, không cần thì thôi, ông còn chẳng muốn cho nữa." – ông cụ làm bộ giận.

"Ông lỡ nói rồi còn chối! Cả nhà đang làm chứng nhé, ông ngoại không được chơi xấu đâu đấy!"

Lúc này, ông cụ liếc thấy cháu ngoại mình – Trình Ngộ – đang tiến lại: "Ui da, cái tay già này không chịu nổi nó treo lâu như vậy, cháu đến đúng lúc lắm, mau kéo nó đi."

Trình Ngộ đi vào, thấy mọi người đang cười nghiêng ngả trước màn tung hứng của ông ngoại và Tiểu Bạch, anh cũng hứng thú ghé lại xem.

"Là bảo bối gì thế? Hay ông tặng cháu luôn đi?" – Trình Ngộ cũng không khách sáo.

Ông Tần vội vàng nhét đồ vào tay Bạch Diêm Thanh: "Cất đi, tặng rồi là tặng rồi!"

"Nếu cháu lại để bị người khác lừa lấy mất thì là chuyện của cháu đấy!"

Cảm giác lành lạnh trên tay khiến Bạch Diêm Thanh cúi đầu nhìn – là hai miếng ngọc! Cậu tuy không rành nhưng cũng biết đây không phải thứ có thể dễ dàng mua được ngoài tiệm.

"Ông ngoại, thứ này quý quá, cháu không thể nhận đâu!" – Bạch Diêm Thanh hoảng hốt, vội muốn trả lại. Dù thân thiết đến đâu, thì món đồ như thế này cũng là vật gia truyền.

Nhưng ông cụ giả vờ không nghe thấy, xoay đầu sang hướng khác làm như tai có vấn đề. Bạch Diêm Thanh đành nhìn Trình Ngộ cầu cứu, nhưng Trình Ngộ lại vô cùng thản nhiên: "Cứ nhận đi, ông ngoại anh nhiều bảo bối lắm."

"..."

"Đúng đó Tiểu Bạch, nhận đi." – cậu của Trình Ngộ cũng chen vào.

Tần Âm bên cạnh cũng nói: "Ngọc dưỡng người, ông ngoại thương con đấy. Còn không mau cảm ơn?"

"Vậy, vậy cháu cảm ơn ông ngoại ạ."

"Thế mới phải chứ."

Sau khi ăn xong và nghỉ ngơi, chỉ còn lại Trình Ngộ và Bạch Diêm Thanh. Bạch Diêm Thanh không nhịn được chất vấn anh vì sao vừa nãy không chịu giúp cậu nói chuyện.

Trình Ngộ không ngờ cậu còn nhớ chuyện này: "Trưởng bối ban không thể từ, anh đến nhà em không phải cũng nhận đại lễ sao?"

Nói cũng ăn ý, Trình Ngộ thậm chí còn cảm thấy cha mẹ hai bên chắc hẳn đã bàn bạc kỹ lưỡng. Lì xì năm nay đều thật sự gãi đúng chỗ ngứa. Bạch Sóc trực tiếp tặng một căn nhà, cha mẹ Trình Ngộ tặng cả một tầng tòa nhà văn phòng. Hơn nữa, căn nhà mới và tòa nhà văn phòng rất gần nhau, chỉ cách một con phố, cũng không xa trường học của họ.

Tâm lý như vậy, Trình Ngộ không tận dụng tốt thì thật có lỗi với tấm lòng lương khổ của họ. Lì xì năm nay đã trải thảm hoàn hảo cho cuộc sống chung của họ.

Mùng ba Tết Nguyên đán đã qua, hương vị Tết bắt đầu từ từ phai nhạt.

Ăn thịt cá mấy ngày liền, sau khi trở về từ khu du lịch suối nước nóng, Tần Âm liền bắt đầu sắp xếp món chay cho mọi người, nói là thanh lọc cơ thể có lợi cho sức khỏe. Món chay này đã ăn hai ngày, Bạch Diêm Thanh có chút khó chấp nhận. Nửa đêm đói bụng liền muốn đi bếp tìm đồ ăn.

Một lúc sau, thấy Trình Duy Thịnh đang chuẩn bị bữa ăn đêm trong bếp, Bạch Diêm Thanh thèm đến chảy cả nước miếng. Trình Duy Thịnh nghiêm khắc với Trình Ngộ, nhưng lại rất dung túng Bạch Diêm Thanh, có cảm giác như đang cưng chiều cậu con trai út. Thấy cậu đi theo vào bếp, ông liền cảm thấy đứa nhỏ này thật thân thiết với mình.

"Biết ngay là con sẽ xuống mà, nhưng chỉ được ăn một chút thôi nhé, không thể để dì con biết được đâu đấy?" Trình Duy Thịnh ra vẻ nghiêm túc cảnh cáo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!