Cậu đã hẹn với Đại thần lúc 10 giờ sáng hôm nay để cùng đánh boss ở phó bản Vô Nhai động. Đội ngũ sẽ do Đại thần tìm nên Bạch Diêm Thanh chỉ cần chuẩn bị nhân vật thật tốt là được.
Có lẽ vì quá phấn khích nên Bạch Diêm Thanh thức dậy từ rất sớm, thậm chí còn trước cả tiếng chuông báo thức.
Phó bản Vô Nhai động có ba con boss chính:
Quái đầu tiên là Phong Minh: sinh vật có hình dáng giống dơi, thuộc hệ gió, bay nhanh như chớp, có khả năng tấn công chí mạng cao và tuyệt kỹ "Tốn Phong Trảm" vô cùng nguy hiểm.
Con thứ hai, Hỏa Minh là một con kỳ lân hệ lửa, máu trâu, lực sát thương mạnh, có chiêu "Liệt Hỏa Rống" gây sát thương diện rộng.
Cuối cùng là Băng Minh có hình dáng như một con phượng hoàng hệ băng, nổi bật với chiêu "Hàn Băng Trận" có khả năng gây sát thương diện rộng và khống chế cực kỳ khó chịu.
Phó bản này dành cho đội hình đối kháng, nói chung là khá khó. Thứ nhất, nó yêu cầu phải tập hợp đủ năm chức nghiệp, hai là yêu cầu đồng đội phải phối hợp ăn ý với nhau, nếu việc kết hợp các kỹ năng tốt thì vượt qua phó bản sẽ dễ dàng hơn.
Bạch Diêm Thanh thầm nghĩ: Không ngờ lần đầu đánh cùng Đại thần lại là một phó bản khó nhằn thế này. Chẳng lẽ anh ấy muốn thử năng lực mình?
Không biết đội ngũ lần này thế nào, nhưng nếu là người được Đại thần chọn thì chắc chắn cũng đều là cao thủ...
Chợt nghĩ đến điều gì đó, Bạch Diêm Thanh bật dậy khỏi giường. Cậu không muốn là người đến muộn nên nhanh chóng tắm rửa, thay quần áo rồi đăng nhập trò chơi, đứng chờ tại Thành chính.
Vừa đúng 10 giờ, lời mời từ Đại thần gửi đến. Cậu là người cuối cùng vào đội. Nhìn sơ qua đội hình, Bạch Diêm Thanh không khỏi nuốt nước miếng.
Đúng là toàn nhân vật trâu bò! Đại thần nghiêm túc vậy luôn á?
Có chút lo lắng, cậu vội vã chạy đến bàn lôi đôi tạ tay đã phủ bụi mấy tháng trời ra, định tập vài hiệp để... tăng khí thế. Nhưng vừa chạm tay vào đã thấy nhớp nháp, bụi bặm. Bạch Diêm Thanh nhìn chúng trong vài giây, sau đó bình tĩnh đá trả lại chỗ cũ.
Tiếng "bíp" nhẹ vang lên trong tai nghe, có ai đó bật mic.
Một giọng nữ trong trẻo vang lên: "Ui cha, Đại thần dẫn người nhà đến à? Hoan nghênh nha, nhiệt liệt hoan nghênh ~~ Nhưng mà em gái này nhìn quen quá ta?"
Cậu liếc nhìn ID: Luyến Ái Não Vô Đê Bảo, à, từng chung tổ đội rồi.
[đội ngũ] Thanh Cửu: Không phải đâu, em chỉ là fan nhỏ của Đại thần thôi.
[đội ngũ] Hỏa Tinh Dã Vương: Bọn tôi cũng đều là fan nhỏ của Đại thần, cho nên chúng ta là người một nhà, là người một nhà haha.
[đội ngũ] Thanh Cửu:...
Cái logic quái gì vậy?
Chưa kịp gõ tiếp, cửa sổ thông báo hiện lên: [Tiến vào phó bản Vô Nhai động.]
Nói là Vô Nhai động, thức chất chỉ là một tòa núi cao.
Ngọn núi trơ trụi, hoang tàn như bị một lực lượng nào đó tàn phá, phẳng lì như một mảng đất trống, không có một bóng cây, không có gì để che chắn, phơi mình tùy gió mưa bào mòn.
Không khí nơi đây tràn ngập một nguồn năng lượng mạnh mẽ, dày đặc đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Sương mù bao phủ đỉnh núi quanh năm, tạo nên một bức màn bí ẩn, ẩn giấu ba con quái thú với ánh mắt sắc lạnh như hổ rình mồi.
Không có đường xuống núi, quay đầu là bờ ... đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.
Một giọng nói vang lên:
"Lão Ngung, vẫn chiến thuật cũ à?"
ID đang phát sáng: Ám Dạ.
"Ừ, nhưng tao sẽ thay đổi chút ở cách bố trí."
Giọng đáp lại mơ hồ, nhỏ, có vẻ là từ phía Ám Dạ. Bạch Diêm Thanh chợt nhớ: Hình như Đại thần và Ám Dạ là bạn cùng phòng?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!