Chương 6: (Vô Đề)

Chiến trường dã ngoại đúng là nơi chết thiệt, không đùa được đâu.

Vào bản đồ Hiệp Lộ Tương Phùng mà đi ngang qua chiến trường dã ngoại thì chỉ có chuẩn bị tinh thần bị chặt chém thôi. Toàn cao thủ tụ tập ở đây PK, tay nào cũng khát máu, thấy người là đòi solo một trận. Tránh chiến là điều không thể muốn sống yên ổn thì đừng bén mảng tới!

Giết được một người thì lượng kinh nghiệm nhận về cũng kha khá, nhưng lỡ bị giết thì... bay sạch kinh nghiệm lẫn điểm tích lũy. Vậy mà nhiều game thủ vẫn nhào vô như thiêu thân, vì phần thưởng đổi điểm đúng là quá hấp dẫn.

Nhưng hắn còn muốn thăng cấp, kinh nghiệm không thể mất!

Trình Ngô lạnh lùng tuyên bố: "Tao ở trong đội ngũ."

Ở vùng dã ngoại, nếu làm nhiệm vụ theo nhóm thì sẽ không bị buộc nhận nhiệm vụ PK. Nhưng chỉ cần rời nhóm một cái là có thể bị "làm thịt" ngay, người chơi khác sẽ không ngại cho bạn bay màu đâu. Luật bất thành văn ở đây là: chỉ có kẻ mạnh mới sống sót.

Diệp Sanh trong lòng run bắn. Cái người trong đội kia còn đáng sợ hơn cả đám cao thủ ngoài kia ấy chứ. Bị nhét vào đội với Đại thần, đúng là trời không thấu, đất không hay.

Diệp Sanh khóc lóc: Đại thần có thể đá người, cứu mạng!

"Thực xin lỗi Đại thần, em... tưởng anh thích kiểu đó... À không, không phải đâu…" Diệp Sanh cuống cuồng giải thích.

Hắn thật sự hối hận với cái miệng của mình, chưa thấy ai tự đào hố chôn mình bao giờ.

Đại thần sẽ cho mình một cơ hội à? Mình sẽ giải thích rõ ràng mọi chuyện mà. Diệp Sanh trong lòng đang quỳ lạy xuống gào khóc ròng rồi đây.

Trình Ngộ suy nghĩ một lúc rồi mở danh sách bạn bè ra, quả nhiên người đứng đầu danh sách là cái tên Thanh Cửu.

Thật tốt!!

Trình Ngộ nhấp chuột một cái, mặc kệ Diệp Sanh ở sau đang gào khóc kêu cứu mang, trực tiếp giải tán đội ngũ quay trở về Chủ thành.

Thiên Thừa Dĩ Ngung dù đơn độc xuất hiện tại chiến trường dã ngoại cũng chẳng mấy ai dám lại gần gây chuyện.

Nhưng Diệp Sanh thì khác. Một mình ở đây, giữa đám cao thủ sát khí đằng đằng, chẳng khác gì chú cừu non lạc giữa bầy sói đói.

"Trình Ngộ! Mày là đồ ma quỷ…!"

Trình Ngộ không đáp, chỉ ném lại một ánh mắt khinh thường.

Diệp Sanh lập tức đổi giọng: "Là thiên sứ ma quỷ…"

"…"

Trình Ngô liếc mắt qua màn hình của Diệp Sanh, nói với giọng điệu nhắc nhở: "Mày tới đánh tiếp đi"

"A a a!!! Thanh Thông Tuế Nguyệt là ai ? A a a!! Tao nhớ ra rồi!! Đây chẳng phải chính là tên Lôi Thần mấy hôm trước PK với mày sao? Cứu mạng aaa!!"

"Trình Ngộ, mày không phải người! Cứu mạng aaa!!"

Trình Ngộ mày đợi đấy, trong lòng Diệp Sanh cắm nến, tự cầu phúc!

Hắn cùng Thanh Thông Tuế Nguyệt giao đấu, quả thực là đối thủ không tồi, thao tác cùng ý thức của đối phương đều rất mạnh, Diệp Sanh hoàn toàn không có cửa thắng.

Có một điều Diệp Sanh nói không sai, anh đúng là đã từng gặp người chơi Thanh Cửu Mị Ảnh và người đó đã khen ngợi anh rất nhiều.

Ánh mắt Trình Ngộ dừng ở ID Thanh Cửu. Đúng là biết tạo bất ngờ thật!

Anh từng xem vài video trên diễn đàn, Mị Ảnh là thích khách có tốc độ cực cao, nếu phối hợp tốt với Quỷ Diện thì có thể tạo nên tổ hợp cực kỳ lợi hại. Trước giờ anh vẫn tìm kiếm người chơi Mị Ảnh phù hợp, và lần này thì…

Đang suy nghĩ miên man, thì ID của Thanh Cửu ở góc bên phải màn hình bỗng hiện lên một dấu chấm đỏ.

[bạn tốt] Thanh Cửu: Đại thần, anh có ở đó không?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!