Chương 48: (Vô Đề)

Thời tiết Chu Thiên rất tốt, nhóm bạn bè xem mặt trời mọc, vì an ủi Bạch Diêm Thanh đang không được khỏe, nên sáng sớm đã nhắn tin cho cậu.

Ai đó chưa kịp dậy đã bị đánh thức. Điện thoại leng keng leng keng toàn tin nhắn, từng tấm ảnh một spam đầy trong nhóm. Bạch Diêm Thanh nhìn một lát liền cảm thấy mình bị k*ch th*ch quá mức.

Nhóm chat này là nhóm chơi game chung của mấy người bạn cùng ký túc xá. Lần leo núi này thiếu mất hắn một người, đám người này chẳng thèm nghĩ đến tâm trạng của cậu, cứ thế ném đủ loại ảnh lên, cố ý chọc tức cậu.

Dưới cơn tức giận, Bạch Diêm Thanh đặt chế độ không làm phiền cho nhóm chat, nhắm mắt làm ngơ, cả thế giới lập tức trở nên thanh tịnh.

Đã tỉnh rồi, Bạch Diêm Thanh cũng không có ý định ngủ nướng, liền ngồi dậy tính chơi game một lát.

Vừa lúc này, Ám Dạ nhắn tin hỏi có thể sớm cùng nhau làm nhiệm vụ không. Bạch Diêm Thanh liền dậy, bế laptop lên giường, đeo tai nghe.

Nhiệm vụ hàng ngày tương đối đơn giản, đội trưởng dẫn đội là được, những người khác đều đang nói chuyện phiếm.

"Tôi và lão đại của các cậu tối nay có việc nên không online được." Ám Dạ tập hợp đủ người, nhấn tiếp nhiệm vụ.

"Cho nên, mày sớm như vậy đã kéo tao dậy à?" Thiên Thừa Dĩ Ngung như vừa mới tỉnh ngủ, giọng nói pha chút lười biếng, còn có một tia ấm ức nhỏ.

"Ha ha," Ám Dạ cười gượng: "Tao đây không phải nghĩ sớm kết thúc để sớm làm việc sao?"

Trình Ngộ khẽ hừ một tiếng, không phản bác.

"A Diêm, tỉnh rồi thì xuống ăn sáng đi con."

Bạch Diêm Thanh vừa định nói chuyện thì bị tiếng mẹ mình làm giật nảy mình, vội vàng tháo tai nghe ra: "Biết rồi ạ, con xuống ngay đây!" Nói xong mới phát hiện chỉ là tháo tai nghe chứ chưa tắt mic.

"..."

Mẹ kiếp!

"Thanh Cửu Nhi? Là, là người nhà cậu gọi cậu à?" Luyến Ái Não khẽ hỏi trong tai nghe.

"Ừm, mẹ tôi nghe thấy tôi tỉnh, kêu tôi xuống lầu ăn sáng."

Bạch Diêm Thanh tắt mic rồi xuống lầu. Vừa rồi tiếng mẹ Bạch Diêm Thanh qua tai nghe mọi người đều nghe thấy.

Luyến Ái Não nhịn mãi vẫn không nhịn được, hỏi: "Thanh Cửu Nhi có biệt danh là A Ngôn? Ngôn ngữ Ngôn ấy hả? Cũng dễ nghe ghê."

[từ "diêm" () có phiên âm pinyin là yán (thanh 2). Từ "ngôn" () có phiên âm pinyin là yán (thanh 2). Như vậy hai từ "diêm" () và "ngôn" () trong tiếng Trung đồng âm (cùng phiên âm pinyin và thanh điệu) là yán.]

Có lẽ là A Diêm? Diêm của Bạch Diêm Thanh?

A Diêm.

Vài phút sau.

"Hắc, tôi trở lại rồi!"

"Cậu không phải đi ăn sáng sao?"

Bạch Diêm Thanh hắc hắc hai tiếng, vừa nhét cái bánh bao nhân trân châu vào miệng vừa nói một cách mơ hồ: "Tranh thủ lúc mẹ tôi ra cửa, lén lút mang bữa sáng lên đây."

"Trời đất ơi, cậu ăn cái gì vậy?" Hỏa Tinh Dã Vương nghe tiếng cậu ăn gì đó mà bụng sôi ùng ục, "Qua cả đường truyền mạng, tôi hình như còn ngửi thấy mùi thơm, tôi cũng chưa ăn sáng, đói quá!"

"Bánh bao nhân trân châu, dì của nhà tôi làm, ngon lắm."

"Nói làm tôi đói bụng quá, tôi đi đặt cơm hộp đây." Luyến Ái Não là một người hành động, nói đặt là đặt.

"Á đù—"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!