Chương 43: (Vô Đề)

Gió lạnh gào thét tràn vào giữa mùa đông, không biết ai đã quên đóng cửa sổ ban công ký túc xá. Rèm giường bị gió thổi tung, khiến người nằm bên trong không khỏi co ro, quấn chặt chăn.

Vài phút sau, Bạch Diêm Thanh xoa thái dương ngồi dậy, khẽ vỗ vỗ cái trán đang đau như búa bổ. Từng mảnh ký ức rối loạn, kỳ quặc lờ mờ hiện lên trong đầu cậu. Cậu đưa hai tay ôm mặt, cố gắng trốn tránh nỗi nhục khi say xỉn tối qua.

"Mình blackout rồi! Mình không nhớ gì cả!"

"Diêm Thanh, tỉnh rồi à?"

Lý Sâm vừa nghe thấy động tĩnh liền nở nụ cười khoái chí: "Tối qua mày ghê lắm, dám tỏ tình với Trình Ngộ đấy! Huy Tử ngồi xem mà choáng luôn, ha ha ha!"

"Mình chưa tỉnh mà ——" Bạch Diêm Thanh giật nảy khỏi cảm giác xấu hổ: "Cái gì? Tỏ tình á?!"

Tỏ tình gì cơ chứ?

Đoạn đó cậu hoàn toàn không có ấn tượng. Chỉ nhớ loáng thoáng là mình có nhìn thấy đại thần... hay thực ra là đã nhận nhầm Trình Ngộ thành đại thần?

Chẳng lẽ cậu nhầm Trình Ngộ là đại thần, rồi tiện đà tỏ tình luôn?!

Cứu mạng với!

"Mày thật sự không nhớ gì à?" Lý Sâm một tay kéo mạnh rèm giường Bạch Diêm Thanh, đúng lúc thấy cậu đang ngồi đờ người như mất hết hy vọng sống, cười cợt đầy khoái chí.

Tối qua, vừa lên xe, Bạch Diêm Thanh đã dính chặt lấy Trình Ngộ, ai kéo cũng không rời. Khoa trương hơn là ôm chặt anh ta như thể sợ người khác cướp mất báu vật.

Bá đạo không tưởng, nhưng Trình Ngộ lại mặc kệ, không nói một lời từ chối.

Cuối cùng, Diệp Sanh phải lái xe, Kỷ Minh Huy ngồi ghế phụ, còn Lý Sâm, Diêm Thanh và Trình Ngộ chen chúc ở hàng ghế sau.

Lý Sâm ngồi cạnh mà thấy như ngồi trên đống lửa, trơ mắt nhìn bạn cùng phòng mình ngây thơ như dê vào miệng cọp mà vẫn đắc ý như thường. Hễ định mở miệng khuyên nhủ, liền bị Diêm Thanh liếc bằng ánh mắt như thể đang nhìn kẻ thù không đội trời chung.

Đành chịu, hắn ngồi yên một góc, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim. Suốt đoạn đường chỉ nghe Bạch Diêm Thanh nắm tay Trình Ngộ tỏ tình thâm tình, khen người ta đẹp, giọng hay, lại còn giỏi. Cuối cùng thì gối đầu lên vai Trình Ngộ mà ngủ ngon lành.

"Không thể nào!" Bạch Diêm Thanh gào lên thảm thiết, như thể nếu mình phủ nhận đủ mạnh thì mọi chuyện sẽ không từng xảy ra.

Làm sao cậu có thể làm những chuyện đó với Trình Ngộ, còn nói ra mấy lời như thế? Kể cả là có nhận nhầm người, thì cũng không thể mất mặt đến mức lao thẳng vào lòng người ta như vậy chứ?

"Không tin thì mày hỏi Huy Tử xem!" Lý Sâm thấy cậu không chịu tin, liền kéo thêm nhân chứng. Một người không đủ thuyết phục thì hai, ba người xem sao.

"Thật đấy!"

Kỷ Minh Huy khoanh tay, tựa vào mép giường hóng chuyện: "Chậc chậc, tối qua cái kiểu của cậu y như đang tỏ tình với đại thần. Suýt nữa thì ăn tươi Trình Ngộ rồi còn gì."

"?"

Kỷ Minh Huy bỗng giật mình: "Khoan... chẳng lẽ cậu thật sự nhầm Trình Ngộ thành đại thần à?"

Hỏng thật rồi!

Bạch Diêm Thanh ôm đầu hét lớn: "Tao say rồi, tao biết gì đâu!" Nói xong liền giật rèm kéo lên, tai nóng bừng như muốn bốc cháy.

Sợ cái gì thì cái đó tới.

Buổi trưa đến nhà ăn, Bạch Diêm Thanh không may lại chạm mặt chính chủ — người mà cậu đã tỏ tình tối qua.

Không hiểu vì sao nhà ăn Bắc Viện đình công hay gì mà Trình Ngộ lại mò sang Nam Viện. Vừa thấy Trình Ngộ từ xa, Diêm Thanh liền định quay đầu né tránh. Dù sao đông người như vậy, giả vờ không thấy là được.

Ánh mắt theo bản năng lảng tránh vị trí Trình Ngộ, Bạch Diêm Thanh đảo mắt tìm chỗ khác ngồi. Vừa xoay người đã bị gọi lại.

Là Diệp Sanh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!