Chương 42: (Vô Đề)

Ngụy Như Hách biết hôm nay Bạch Diêm Thanh và bạn bè đến quán karaoke này nên tính  thử vận may xem có gặp được không, không ngờ vận may lại tốt đến thế. Hắn thực sự gặp được Bạch Diêm Thanh đang một mình.

Hắn ngồi xổm trước mặt Bạch Diêm Thanh, nhìn gương mặt đỏ bừng, đôi mắt mờ mịt ướt át của cậu, kích động đến nỗi tay hơi run run.

"Diêm Thanh, Diêm Thanh, Diêm Thanh của tôi!" Ánh mắt Ngụy Như Hách tràn đầy hưng phấn, hắn nhìn chằm chằm người mà hắn tha thiết mong ước trước mắt.

Bạch Diêm Thanh say mèm dường như có cảm giác, cậu khó chịu muốn đẩy bàn tay đang vươn tới của đối phương ra, nhưng cánh tay rã rời không chút sức lực bị Ngụy Như Hách nhẹ nhàng ấn xuống.

"Diêm Thanh mệt rồi sao? Tôi đỡ em đi nghỉ nhé?" Ngụy Như Hách cẩn thận đỡ cậu đặt lên vai ôm lấy eo Bạch Diêm Thanh trái tim đập thình thịch.

Đã bao lâu rồi, bao lâu rồi không được gần gũi như vậy...

Ngụy Như Hách nhìn đường cong hoàn mỹ trên khuôn mặt của Bạch Diêm Thanh, chiếc cổ thon dài trắng nõn vì uống rượu mà ửng hồng, nhìn thật khiêu khích.

Một người đàn ông sao có thể đẹp đến vậy nơi nào cũng hấp dẫn người như thế?

Ngụy Như Hách nuốt nước miếng, thành kính từ từ áp sát đôi môi khẽ hé, đỏ mọng của Bạch Diêm Thanh.

"Cút ngay!"

Một lực mạnh từ phía sau hung hăng kéo Ngụy Như Hách ra, đồng thời ném hắn sang một bên. Ngụy Như Hách lảo đảo nghiêng ngả, đâm sầm vào mấy chiếc ghế đang bày biện, khiến chúng va vào nền gạch sứ tạo ra âm thanh chói tai.

Ngụy Như Hách dùng tay chống đỡ mới khó khăn lắm ổn định lại được, nhưng người mà hắn tâm tâm niệm niệm bấy lâu nay đột nhiên bị cướp đi, sao hắn có thể cho phép?

Lông tơ toàn thân hắn dường dựng hết lên, nổi trận lôi đình: "Con mẹ nó!"

Diệp Sanh đứng chắn trước Trình Ngộ, cảnh cáo nói: "Nói năng chú ý một chút!"

Trình Ngộ đỗ xe xong vội vàng chạy tới, vừa lúc thấy Ngụy Như Hách với vẻ mặt đáng khinh đang ôm Bạch Diêm Thanh ghé sát muốn hôn cậu.

Toàn thân Trình Ngộ căng cứng, một luồng giận dữ mãnh liệt, như núi lửa phun trào, bốc lên thẳng tới đỉnh đầu.

Anh thậm chí còn không kịp suy nghĩ đã trực tiếp ném kẻ kia ra, giành lấy Bạch Diêm Thanh ôm chặt vào lòng, đứng trên cao nhìn Ngụy Như Hách, ánh mắt lạnh lẽo tàn khốc.

Ánh mắt ấy như lưỡi dao sắc bén, hận không thể từng đao từng đao lóc thịt hắn.

Trình Ngộ cố gắng kiềm chế vì sợ làm Bạch Diêm Thanh hoảng sợ, chậm chạp không ra tay, không ngờ lại cho kẻ khác cơ hội thừa nước đục thả câu.

Càng đáng giận hơn là cái người nặc mùi rượu này say đến bất tỉnh nhân sự trong lòng anh, một chút ý thức phòng bị cũng không có tùy tiện say xỉn ở bên ngoài.

Lòng Trình Ngộ trào lên sự bực tức, nhưng nghe thấy tiếng hừ hừ không thoải mái của cậu động tác của anh theo bản năng nhẹ nhàng hơn, sợ làm cậu đau.

Bạch Diêm Thanh mềm nhũn như không xương dựa vào Trình Ngộ, vô tư cọ vào anh, dáng vẻ tin tưởng và dựa dẫm.

Trình Ngộ thấy vậy thì tức mà chẳng biết trút vào đâu, nghiến răng cảnh cáo nói: "Bạch Diêm Thanh, cậu tỉnh táo lại cho tôi!"

Con ma men hé ra một chút thân mình, đôi mắt mơ màng nhìn Trình Ngộ, giơ tay ôm lấy cổ anh nỉ non: "Lại nằm mơ sao? Anh giống như… giống như… Ờ, Đại Thần của tôi mà!"

Giọng nói làu bàu không rõ ràng, Trình Ngộ không nghe rõ. Anh đỡ Bạch Diêm Thanh sát lại gần tai, kiên nhẫn hỏi: "Nói cái gì? Tôi giống cái gì?"

Bạch Diêm Thanh không hé răng, cậu ôm lấy cổ Trình Ngộ, rũ đầu dựa vào vai anh, hơi thở đều đều.

Trình Ngộ: "……"

Ngụy Như Hách không sợ Diệp Sanh, nhưng Trình Ngộ thì khác. Khi hắn đối diện với ánh mắt không thiện cảm của Trình Ngộ, khí thế không tự chủ đã giảm đi hai phần.

Nhưng giờ phút này, người mà hắn tâm tâm niệm niệm lại đang nằm trong lòng Trình Ngộ. Ngụy Như Hách nhìn Bạch Diêm Thanh ngoan ngoãn tựa vào người Trình Ngộ, sao có thể cam tâm?

"Trả Diêm Thanh lại cho tao, em ấy là của tao!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!