Chương 40: (Vô Đề)

Sau bữa tối, hai người cùng nhau trở về trường học. Vừa về đến ký túc xá, Trình Ngộ vừa mở cửa chưa kịp bước vào đã đối diện với ánh mắt trêu chọc của Diệp Sanh.

Trình Ngộ đưa cốc trà sữa trên tay cho Diệp Sanh, rồi đẩy cửa ban công đi ra ngoài, chuẩn bị phơi quần áo.

Diệp Sanh ôm cốc trà sữa uống một ngụm, tinh thần sảng khoái. Linh hồn hóng chuyện từ từ trỗi dậy, hắn dựa nghiêng vào khung cửa: "Xem ra bữa tối ăn rất vui vẻ, ở chung với tiểu học đệ trông cũng không tồi nhỉ?"

Trình Ngộ liếc hắn một cái, nói thẳng: "Cũng khá tốt."

Cái liếc mắt của anh khiến Diệp Sanh khẽ rùng mình: "Nếu khá tốt, mày nhìn tao như thế làm gì?"

Bọn họ đi ăn cơm, đâu có liên quan gì đến hắn đâu.

"Bọn tao gặp Ôn Diễn." Trình Ngộ buông móc quần áo xuống, nhìn ra ngoài ban công, giọng nói rất nhẹ: "Bọn họ, rất thân thiết."

Nếu không phải đứng gần, Diệp Sanh còn không nghe rõ mấy chữ cuối. Nghe rõ xong, hắn kinh ngạc quay hẳn người về phía Trình Ngộ: "Hả? Cái gì, sao bọn họ lại quen nhau?"

"Nếu tao nhớ không lầm, Ôn Diễn là vừa mới từ nước ngoài đến trường chúng ta trao đổi phải không?"

Vậy mà chỉ trong thời gian ngắn như thế đã có thể thân thiết đến thế sao? Diệp Sanh khó mà tin được.

Mọi chuyện chắc chắn không đơn giản như vậy.

"Mày có còn nhớ chuyện ở "Thánh địa tình yêu" không?"

Đương nhiên là nhớ. Diệp Sanh vừa định nói thì chợt nhận ra, lúc đó Ôn Diễn ở đó, và cả tiểu học đệ kia nữa.

"Họ quen nhau từ lúc đó à?" Diệp Sanh đặt cốc trà sữa xuống: "Nhưng lúc đó tiểu học đệ không phải đã chạy rồi sao? Ôn Diễn chắc là tìm không thấy người."

"Em gái cậu ấy là Ôn Khê."

Sreeee (tiếng hít hà)

Có khả năng lắm! Có Ôn Khê ở đó, Ôn Diễn muốn tìm người cũng không khó. Đúng là đã quên mất chuyện này, Ôn Khê chính là một bậc thầy hóng hớt mà.

"Nhưng mà, Ôn Diễn cũng không phải loại người sẽ vì chút chuyện nhỏ này mà cố ý tìm đến tận nơi đâu, trừ phi…" Diệp Sanh bỗng mở to mắt: "Mày muốn nói, cậu ta cũng có ý với tiểu học đệ sao?"

Trời ơi, tiểu học đệ này rốt cuộc là thần thánh phương nào mà có thể khiến hai nam thần đồng thời ưu ái chứ.

Diệp Sanh không nghi ngờ lời Trình Ngộ nói, nhưng cái này… ờ, hắn vẫn nên uống chút trà sữa cho bình tĩnh đã.

"Chuyện trước đây tao nói học đệ có người yêu thích đều là nói bừa thôi, mày... mày cũng không thể trách tao được đâu nhé?"

Nhớ lại những lời mình đã nói, Diệp Sanh hận không thể ngày hôm nay mình chưa từng thốt ra một câu nào. Chẳng phải đây là chọc thẳng vào phổi của huynh đệ mình sao? Phi phi phi, hắn toàn nói bừa thôi!

"Ôn Diễn và Bạch Diêm Thanh quen nhau từ nhỏ."

"Há, thanh mai trúc mã!" Diệp Sanh bỗng nhận ra mình lỡ lời, im lặng bịt miệng lại.

Nghe đi, tội nghiệp làm sao!

Dù sao cũng là huynh đệ của mình, ánh mắt Diệp Sanh nhìn Trình Ngộ đều mang theo chút đồng cảm, rất phiền muộn vỗ vỗ vai Trình Ngộ: "Huynh đệ, đường tình duyên của mày sao mà trắc trở vậy."

Trình Ngộ không muốn để ý đến hắn, nhưng lại nghĩ đến một chuyện, liền hỏi Diệp Sanh: "Trường chúng ta có nhiều người chơi game Hiệp Lộ Tương Phùng không?"

"Cũng không ít."  Diệp Sanh nghĩ một lát rồi nói: "Khoa chúng ta tao biết cũng có hơn chục người."

"Họ đều chơi ở server nào?"

"Để tao nghĩ xem," Diệp Sanh nói: "Hình như có cái gì Côn Luân Đỉnh, với Nộ Hải Hồng Trần thì phải? Còn lại thì không nhớ rõ, dù sao cũng không cùng server với chúng ta."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!