Chương 37: (Vô Đề)

Khi chuông tan học vang lên, Trình Ngộ là người đầu tiên đứng dậy bước ra từ cửa sau, bỏ lại Diệp Sanh ngồi tại chỗ với đôi mắt mở to khó tin.

Hắn cứ thế bị người bạn cùng phòng thân thiết của mình bỏ rơi sao? Đúng là khác giới, à không, khụ, vô nhân tính!

Trình Ngộ sải bước nhanh ra khỏi phòng học, vừa bước ra đã bắt gặp ánh mắt cong cong cười của Bạch Diêm Thanh. Anh không khỏi bị nụ cười đó lôi cuốn, khóe môi cũng nhếch lên một chút: "Đi thôi."

Hai người vừa đi vừa trò chuyện. Bạch Diêm Thanh bỗng nhận ra, qua mấy lần gặp mặt và tiếp xúc này, nam thần khoa Kiến trúc vốn nổi tiếng cao lãnh trong truyền thuyết dường như không khó tiếp cận như cậu tưởng tượng.

Trình Ngộ tuy ít nói, nhưng lại là một người lắng nghe cực kỳ tốt. Anh sẽ nghiêm túc nghe bạn kể, sau đó đưa ra những phản hồi đúng trọng tâm.

"Đói bụng không?"

"Ừm?" Bạch Diêm Thanh nhìn Trình Ngộ, phát hiện ánh mắt đối phương dừng lại trên bụng mình, không khỏi đưa tay sờ sờ: "Có một chút, chỉ một chút thôi, học trưởng đói bụng sao?"

Trình Ngộ lắc đầu, từ trong túi lấy ra hai viên chocolate đặt vào lòng bàn tay hỏi: "Chocolate, ăn không?"

Là loại lần trước.

"Ăn ạ." Bạch Diêm Thanh cầm lấy một viên, bóc giấy gói rồi cho vào miệng. Hương chocolate thơm lừng tan chảy trên đầu lưỡi.

Bạch Diêm Thanh vui vẻ híp mắt lại, trông như một chú mèo lười biếng.

"Học trưởng không ăn sao?" Bạch Diêm Thanh ăn một viên, nghĩ rằng Trình Ngộ cũng ăn, không ngờ Trình Ngộ lại rụt tay về, cất viên chocolate còn lại vào túi.

"Anh không thích."

Bạch Diêm Thanh ngạc nhiên, không thích mà mua nhiều vậy, còn ngày nào cũng mang theo trong túi?

Như đọc được sự nghi hoặc của cậu, Trình Ngộ nói: "Đều là người khác tặng, tặng rất nhiều."

"Em thích không?"

Bạch Diêm Thanh gật đầu lia lịa, cậu đúng là thích thật. Thấy cậu gật đầu, Trình Ngộ lấy một nắm chocolate ra đưa cho Bạch Diêm Thanh: "Vậy đưa em hết đấy."

Bạch Diêm Thanh hoảng sợ: "Ơ?"

"Phòng anh còn rất nhiều, nếu em thích, lần sau anh lại mang cho em."

"Hả?"

Mấy viên chocolate này nhìn là biết không hề rẻ, cho dù là người khác tặng, thì...

Là cuộc sống của người giàu cậu không hiểu sao?

Bạch Diêm Thanh ngơ ngác cầm đống chocolate, nửa ngày không hoàn hồn, sao cứ thấy có gì đó kỳ lạ.

"Em không cần thấy ngại, em là đang giúp anh san sẻ, hơn nữa em thường xuyên bị tụt huyết áp, cái này vừa hay..."

Bạch Diêm Thanh: "…"

Sao lại nhớ mỗi chuyện cậu bị tụt huyết áp chứ?

Tiếp theo, hai người không nói thêm gì nữa. Bạch Diêm Thanh dẫn Trình Ngộ rẽ bảy rẽ tám vào con hẻm nhỏ. Đoạn đường này đi bộ mất khoảng hai mươi phút.

Trình Ngộ luôn giữ tốc độ đi bộ tương đồng với Bạch Diêm Thanh, đi lâu như vậy cũng không hỏi khiến Bạch Diêm Thanh có chút phục sự kiên nhẫn của anh.

"Học trưởng, anh không hỏi em đi đâu sao?"

"Đi đâu?" Trình Ngộ theo ý hắn hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!