"Diêm Thanh, mày thoát game chưa?" Lý Sâm quay lưng về phía Bạch Diêm Thanh chỉnh lại quần áo. Vừa quay đầu lại thấy cậu vẫn còn ngồi trước máy tính, vội vàng giục: "Nhanh lên đi, bọn họ đều đến nơi rồi."
Ký túc xá bên cạnh hẹn nhau đi ăn cơm, Kỷ Minh Huy cùng những người khác đã đi trước chiếm chỗ gọi món.
"À, xong ngay đâu." Bạch Diêm Thanh nghe vậy thấy hơi đói, gập máy tính lại, tiện tay bóc một viên kẹo ném vào miệng, lấp bấp hỏi: "Bọn họ chọn chỗ nào?"
"Chính là quán ở ngã tư đó, Thập Lý Phiêu Hương."
"Ừm ừm ừm, quán đó cũng được." Bạch Diêm Thanh đứng dậy, mang theo điện thoại: "Đi thôi."
"?"
Lý Sâm đứng trước mặt Bạch Diêm Thanh, đánh giá cậu từ trên xuống dưới một lượt, chỉ vào mái tóc lộn xộn của cậu: "Không phải, mày cứ thế đội cái đầu tổ quạ này ra ngoài sao? Tốt xấu gì cũng vuốt lại một chút chứ?"
"Lộn xộn lắm sao?" Bạch Diêm Thanh nhắm mắt lại vò vò đầu một lúc, sau đó ngây thơ hỏi Lý Sâm: "Thế nào? Trông được không?"
Ánh mắt nai con nhìn Lý Sâm ngẩn ngơ, người với người quả nhiên không giống nhau, có người dù đầu tổ quạ cũng vẫn đẹp.
"Thiếu gia, tốt xấu gì cũng đổi đôi giày đi chứ?"
Bạch Diêm Thanh theo ánh mắt của hắn nhìn xuống đôi dép lê hình thỏ màu xám: "Tao quên mất."
Đổi xong giày, hai người mới xuất phát.
Quán Thập Lý Phiêu Hương bài trí khá ổn, giá cả cũng phải chăng, sinh viên các trường gần đó đều là khách quen của quán. Giờ cơm, đại sảnh chật ních người.
Kỷ Minh Huy và đồng đội đã đặt phòng ở tầng hai, Bạch Diêm Thanh theo sự hướng dẫn của nhân viên phục vụ đi dọc hành lang.
"Này, cậu học đệ, Bạch Diêm Thanh."
Từ gian riêng bên cạnh bỗng nhiên có tiếng nói vọng ra, Bạch Diêm Thanh dừng bước, nhìn về phía phát ra âm thanh.
Gặp người quen sao? Lý Sâm thò đầu ra từ phía sau Bạch Diêm Thanh: "Ai vậy?"
"Ồ, là anh ta à!"
Bạch Diêm Thanh nghi hoặc: "Mày biết à?"
Lý Sâm xoa xoa tay: "Anh em tốt của Trình Ngộ đó, anh ta ở đây thì Trình Ngộ chắc chắn cũng ở đây."
Diệp Sanh ngậm ý cười đi ra: "Học đệ, trùng hợp quá."
"Chào học trưởng." Bạch Diêm Thanh hơi câu nệ khi gặp người lạ.
"Đừng căng thẳng." Diệp Sanh cười cười: "Chúng ta đã gặp nhau ở thư viện rồi, học đệ không nhớ sao, anh đã đưa cà phê cho Trình Ngộ đó..."
Thì ra là anh ta.
"Trình học trưởng cũng đến sao?" Bạch Diêm Thanh nhìn quanh một vòng nhưng không thấy bóng dáng Trình Ngộ.
"Nó ấy à?" Diệp Sanh nói: "Cái tính của nó, nó…"
"Diệp Sanh." Giọng nam trầm thấp lạnh lẽo truyền đến từ phía sau, Bạch Diêm Thanh chỉ cảm thấy sống lưng chợt lạnh, cậu theo bản năng xoay người thấy Trình Ngộ như một bức tường cao lớn sừng sững đứng phía sau cậu.
"Được được được, không nói nữa là được chứ gì, làm gì mà hung dữ vậy?" Diệp Sanh run rẩy, miệng không ngừng lẩm bẩm, tự mình trêu hoa ghẹo nguyệt mà còn không cho người ta nói.
Trình Ngộ cảnh cáo xong Diệp Sanh, thu hồi tầm mắt dừng trên mặt Bạch Diêm Thanh, giọng nói dịu đi ba phần: "Các cậu cũng đến ăn cơm à, có chỗ chưa?"
"Ừm." Bạch Diêm Thanh chỉ về phía gian riêng cách đó hai gian: "Chúng em ở bên kia."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!