Chết tiệt, đúng ra phải khai nhiều tuổi hơn mới đúng, ít nhất cũng nên cộng thêm hai ba tuổi nữa. Thật là một bước đi sai lầm nghiêm trọng.
Quả nhiên.
"Gọi chị đi!"
"Gọi anh đi!"
"Gọi tôi là Vương ca!"
Các đồng đội hứng thú bừng bừng, Ngung ca ca đã chắc chắn là anh rồi, còn lý do gì để từ chối nữa chứ?
Ngung ca ca?
Chết tiệt! Ngại quá đi mất, làm sao bây giờ?
Gọi Đại Thần là "anh", hu hu...
Bình thường trong đám đông hò hét cổ vũ, mấy câu kiểu "Em yêu anh" cậu cũng từng gào không ít.
Nhưng giờ là tình huống thật, lại còn phải trực tiếp nói với chính chủ nữa chứ. Làm sao cậu nói nên lời đây? Bạch Diêm Thanh dùng hai tay ôm mặt, còn chưa mở miệng mà mặt đã đỏ bừng lên rồi.
Phải làm sao đây... Thật sự muốn gọi như vậy sao...
Đang định tìm cớ để trốn thì Đại Thần lên tiếng giải vây.
"Đừng để ý đến họ, cậu muốn nói thế nào cũng được." Trình Ngộ thản nhiên nói, anh chỉ tò mò về kỹ năng đa nói dạng giọng điệu này thôi.
Thiên Thừa Dĩ Ngung không lên tiếng thì thôi, anh vừa mở miệng là các đồng đội càng phấn khích, Bạch Diêm Thanh cũng bị khơi dậy một chút lòng hiếu thắng.
Trước mặt thần tượng của mình sao có thể không làm được? Nhất định phải làm được hết!
Người trong cuộc còn không quan tâm, cậu thì có gì đáng để tâm chứ, chẳng phải chỉ là gọi một tiếng "anh" thôi sao, có gì to tát đâu.
Nhắm mắt lại, mở miệng ra là xong chuyện thôi.
Bạch Diêm Thanh nhẹ nhàng thở ra, trốn tránh nhắm mắt lại "Ngung ca ca~ có thể dẫn em đi đánh đấu trường không? Em muốn phần thưởng top ba đó~ Dẫn em đi nha, được không?"
Nói xong, hơi nóng lan từ tai lan ra khắp mặt. Cậu xấu hổ đến nỗi vùi mặt vào lòng bàn tay, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài. Ngoài ngượng ngùng ra, trong lòng lại dâng lên cảm giác sung sướng khó nói thành lời.
Giọng thật của Bạch Diêm Thanh vốn đã trong trẻo, lúc giả giọng nữ lại vừa nũng nịu vừa mang theo một chút ngây thơ, khiến ai nghe cũng thấy dễ chịu.
Cả đội ngũ im phăng phắc vài giây, rồi sau đó đồng loạt bùng nổ.
Có một thì sẽ có hai.
Tiếp theo, Bạch Diêm Thanh lại thay đổi vài giọng điệu khác để nói những lời đó một lần nữa, người la to nhất chính là Tiểu Tứ, màng nhĩ của cô ấy suýt chút nữa bị làm cho thủng.
"A a a! Thanh Cửu, tôi muốn cưới cậu về nhà nuôi luôn, giọng này tôi nghe cả đời cũng không chán!"
Bạch Diêm Thanh đổ mồ hôi lạnh: "Đừng mà, em trai không chịu nổi đâu."
"Tuyệt vời!"
"Ha ha ha, không chịu nổi mà vẫn làm được."
"Thanh Cửu là báu vật đấy. Ngung ca ca, kết hôn đi, cậu ấy gọi 'anh' nhiều như thế rồi, không cưới thì còn đợi gì nữa?" Diệp Sanh hóng chuyện không biết ngại, nhất là khi liên quan tới Trình Ngộ.
"Chuẩn luôn! Hệ thống phu thê sắp có nhiệm vụ mới rồi, hai người các cậu vừa khớp để thành một đôi. Quỷ Diện xứng Mị Ảnh, combo hoàn mỹ!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!