Trình Ngộ đang đọc sách, bất chợt có một chiếc điện thoại được đưa đến trước mặt, phía trên còn dán một tờ giấy ghi chú màu vàng.
Khóe mắt anh khẽ giật, gần như không nhận ra, ngừng lại hai giây rồi mới đưa tay cầm lấy.
"Học trưởng, cầu xin một cơ hội báo ơn? Xin hãy lật sang trang sau."
Chữ viết rất đẹp, toát lên vẻ chỉn chu, giống như tính cách người viết.
Trình Ngộ cụp mắt, ánh lên một tia ý cười nhạt. Anh đưa hai ngón tay lật tờ giấy lên, bên dưới không phải tờ ghi chú thứ hai, mà là mã QR hiện trên màn hình điện thoại.
Anh khẽ nhướng mày, cậu học đệ này cũng biết thả thính đấy chứ, chẳng biết có dùng chiêu này với mấy cô bé khác không?
Trình Ngộ nghiêng đầu nhìn về phía đối diện. Bạch Diêm Thanh đang chớp đôi mắt to xinh đẹp, xòe hai tay ra làm động tác "mời xem tiếp".
Trình Ngộ lại cúi đầu. Avatar này… mấy hôm trước anh từng thấy.
Bạch Diêm Thanh vẫn dõi theo nhất cử nhất động của anh. Thấy anh không mở điện thoại mà chỉ cầm bút ghi vài chữ lên giấy ghi chú rồi đẩy điện thoại lại, cậu liền xị mặt xuống.
Lại bị từ chối rồi. Thời buổi này, muốn thêm WeChat cũng gian nan đến vậy sao?
Nhìn cậu đâu giống loại người hung thần ác sát gì đâu, cần gì phải đề phòng như thế?
Muốn báo ơn một cái mà khó vậy sao?
Người xưa có câu: Trên đời này, chỉ có nhân tình là khó trả nhất.
Người xưa quả nhiên không gạt cậu!
Bạch Diêm Thanh cụp mắt có chút mất mát, mím môi kéo điện thoại về, uể oải nhìn dòng chữ trên tờ giấy ghi chú. Không quét mã cũng biết là bị từ chối rồi, cậu đâu có ngốc, cần gì phải từ chối thêm lần nữa trên tờ giấy ghi chú này…
"Đã thêm rồi."
???
Đã thêm rồi?
Bạch Diêm Thanh ấn tờ giấy ghi chú xuống nhìn lại lần nữa, vẫn là ba chữ đó, nét chữ cứng cáp mạnh mẽ, góc cạnh rõ ràng cực kỳ giống con người Trình Ngộ.
Nhưng, thêm từ khi nào?
Sao cậu lại… không có ấn tượng gì…
Không đúng… đột nhiên Bạch Diêm Thanh nhớ ra, hôm Thẩm Tử Việt về ký túc xá ăn lẩu, hình như có đẩy WeChat cho cậu, lúc đó đúng là có lời mời kết bạn?
Bạch Diêm Thanh quay sang nhìn Trình Ngộ, muốn xác nhận gì đó, nhưng anh lại cúi đầu tiếp tục đọc sách, không hề nhìn cậu.
Không tìm được gợi ý, cậu vội mở danh sách tin nhắn, tên Trình Ngộ quả thật nằm trong đó, chỉ là bị các tin nhắn nhóm che khuất.
Thì ra, lần trước sau khi gửi lời mời, người ta chưa đồng ý ngay. Đến lúc đồng ý rồi, cậu cũng quên béng mất, chẳng buồn kiểm tra lại.
"…"
Khung chat vẫn còn hiện lý do kết bạn mà cậu đã viết: Học trưởng, em là đứa xui xẻo bị sốt ở cầu thang hôm đó.
Dòng chữ xám bên dưới: Trình Ngộ đã là bạn bè của bạn, hãy mau chào hỏi anh ấy đi.
Thời gian: Thứ bảy, 23:56.
Mẹ kiếp! Cái tình huống quái gì đây!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!