Làm bạn cùng phòng hơn một năm, nhưng đây là lần đầu tiên bọn họ nghe thấy Bạch Diêm Thanh nói giọng ngự tỷ. Càng bất ngờ hơn, cậu thậm chí còn biết... giả giọng!
Kỷ Minh Huy nghiêm túc hoài nghi bạn mình bị người ngoài hành tinh nhập xác.
"Vãi, vãi!!"
"Ảo giác hả? Tao bị ảo giác đúng không?" Ám Dạ choáng váng.
Ngay cả Diệp Sanh cũng bị dọa đến quay sang nhìn Trình Ngộ. Kết quả là cả hai đều có cùng một biểu cảm: chết lặng.
[đội ngũ] Thiên Thừa Dĩ Ngung:...
[đội ngũ] Hỏa Tinh Dã Vương:...
[đội ngũ] Luyến Ái Não Vô Đê Bảo: Thanh Cửu, Thanh Cửu, tôi yêu ngài, tựa như chuột yêu gạo.
[đội ngũ] Hỏa Tinh Dã Vương: Luyến Ái Não Vô Đê Bảo, cậu còn chút liêm sỉ nào không?
Bạch Diêm Thanh: "..."
Dù đang đeo tai nghe, nhưng thứ duy nhất cậu nghe thấy là tiếng gõ bàn phím lạch cạch của đồng đội. Không ai nói thêm câu nào, giống như đã âm thầm giao kèo với nhau trước. Không khí bỗng im ắng đến kỳ cục khiến Diêm Thanh chỉ còn biết chủ động phá vỡ:
"....À, Đại Thần, hay là vào phó bản đi?"
"Được"
"Chờ một chút, chờ tôi..."
Chưa cho vài người thời gian phản ứng, cơ hồ vừa dứt lời, họ liền tiến vào phó bản, vài người nhanh chóng thu hồi dáng vẻ hi hi ha ha.
Bạch Diêm Thanh thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Vẫn là Đại Thần lương thiện.
Cậu âm thầm tự nhủ: tuyệt đối không được nhớ lại cái giọng ngự tỷ ban nãy nữa.
Thật sự xấu hổ muốn độn thổ!
…
Cảnh tượng chuyển đến một góc tối tăm của hang động. Ánh sáng le lói từ những tinh thể huỳnh quang bám trên vách đá lung linh huyền ảo, chiếu rọi xuống đáy hang sâu thẳm. Tiếng róc rách của dòng nước ngầm chảy vọng lại từ xa, càng tăng thêm vẻ bí ẩn cho nơi đây.
Dọc theo dòng nước chảy, hang động mở rộng dần, tạo thành một hành lang dài dẫn đến một không gian rộng lớn, giống như một sảnh đường cuối cùng của một cung điện cổ đại.
Một góc của vách đá được thắp sáng bởi những cây thực vật phát quang. Chúng như những chiếc đèn lồng nhỏ, càng hấp thụ ánh sáng từ các khoáng chất xung quanh thì càng tỏa sáng rực rỡ hơn.
Ánh sáng rọi lên cơ thể của một con báo đen khổng lồ, nó mềm mại, uyển chuyển như một cái bóng. Đây chính là boss đầu tiên: Ma Ảnh Báo, yêu thú có khả năng tàng hình và mê hoặc.
Không chút chần chừ, Bạch Diêm Thanh tung ra quả cầu lửa về phía bóng đen lao tới. Đoán trước khả năng mê hoặc của boss, cậu thậm chí còn dùng chính một chiêu thức tương tự để phản ngược lại.
"Thanh Cửu."
Mị Ảnh vừa lao lên thì khựng lại, ngoái đầu nhìn Quỷ Diện.
Với kinh nghiệm từ những nhiệm vụ trước, Bạch Diêm Thanh nhanh chóng hiểu ra ý đồ của Đại Thần, cậu nhìn con báo đen, nghĩ thầm: Hôm nay ngươi may mắn, nhưng rồi cũng sẽ chết dưới tay ta thôi.
So với Ma Ảnh Báo, những món đồ trang sức cổ đại vẫn hấp dẫn Bạch Diêm Thanh hơn. Tay trái của cậu không ngừng gõ bàn phím, trong khi tay phải nhanh chóng di chuyển con chuột.
Trên màn hình, hình ảnh Mị Ảnh quyến rũ biến mất, thay vào đó là một vòng hào quang đỏ rực, khói mờ hiện lên, trong chớp mắt, cô nàng biến thành một tiểu Hồ ly lông đỏ. Nó nhảy vút lên vai Quỷ Diện, cọ cọ đầy thân mật.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!