Bạch Diêm Thanh gục mặt xuống bàn, tay vô thức gõ cạch cạch theo nhịp. Trong game, nhân vật của cậu đang đứng nhún nhảy trên một quả bí ngô khổng lồ, hòa theo điệu nhạc không lời.
Không có tí bi thương nào cả. Thậm chí còn... hơi buồn cười.
Dù sao thì chia tay cũng hơi tiếc. Hơn hai tháng gắn bó, hai người phối hợp ăn ý đến lạ. Nói chia là chia, nghĩ tới cũng thấy buồn buồn.
"Cậu ấy đề nghị..."
"Hả? Sao cơ?" Kỷ Minh Huy ngớ người. Rõ ràng mấy hôm trước hai người còn vui vẻ cùng nhau cày nhiệm vụ mà?
Tự dưng lại cảnh còn người mất?
"Bởi vì tao là con trai"
Kỷ Minh Huy sửng sốt, đây là lý do quái gì vậy?
Kỷ Minh Huy im lặng hai giây, não load dữ liệu rồi bật ra một câu cực kỳ logic: "Ủa mày vốn là con trai mà?"
Ngay sau đó, hắn bỗng ngớ ra: "Khoan! Cẩm Quất không biết à?"
"Không đúng, hai người kết hôn rồi cơ mà? Cẩm Quất là con gái...???"
Kỷ Minh Huy choáng váng.
"Chẳng lẽ... cô ấy thích..." Hắn nuốt nước bọt, ánh mắt chuyển từ hoang mang sang cảm thương: "Một chàng trai tuyệt vời như mày mà bị đá chỉ vì là con trai? Phụ nữ đúng là khó hiểu thật."
"Không, nếu cô ấy thích con gái, mà biết mày là con trai nên mới chia tay thì... thôi cũng đáng cảm thông."
"Biến đi!"
"Mày nói nhảm gì thế, làm gì có chuyện đó!"
"Chứ sao lại chia tay? Mới cưới được hơn hai tháng mà như cặp đôi trời định rồi ấy chứ. Nếu tao không biết mày hâm mộ Đại Thần từ lâu, chắc cũng tưởng hai người quen nhau từ đời thật."
Giờ thì không thể hiểu nổi tại sao họ lại chia tay.
Bạch Diêm Thanh thở dài. Giá như biết trước người ta là con trai thì có khi đã không thành vợ chồng trong game.
"Mày đừng có thở dài nữa, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Kỷ Minh Huy thật không nghĩ ra hai người này bỗng nhiên ly hôn, hắn cảm thấy có gì đó rất lạ.
Bạch Diêm Thanh xoay người, ngả lưng ra ghế, tay chống cằm, thở ra một câu: "Viễn Sơn Hữu Cẩm Quất... không phải con gái. Là con trai."
"Không phải con gái mà là... là... con trai?" Kỷ Minh Huy ngơ ngác như gà mắc tóc.
"Nói yêu thích thời trang mà lại chơi Hiệp Lộ Tương Phùng? Chịu chơi đấy! Là con trai thật à? Mày chắc không bị lừa đấy chứ?"
Bạch Diêm Thanh mặt đen như đít nồi.
"Nó nói chuyện với tao, giọng đàn ông rõ ràng. Còn trầm hơn cả giọng tao."
"Trầm hơn mày nhiều!"
"Cũng chẳng khác mày là bao..."
"..."
Kỷ Minh Huy mắt trợn trắng: "Ủa rồi hai đứa mày cưới nhau mà chưa bao giờ nghe giọng nhau à?"
"..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!