Lý Sâm đầy ẩn ý nháy mắt với Thẩm Tử Việt.
Ngay sau đó, Thẩm Tử Việt gửi WeChat của Trình Ngộ cho Bạch Diêm Thanh. Hình đại diện là một bầu trời đầy sao, không quá sáng rõ, có lẽ là tự chụp, nhìn qua chỉ như một khoảng đen như mực.
Cậu ấn thêm bạn tốt, đợi vài phút không thấy đối phương phản hồi thì bỏ qua.
Sau khi ăn lẩu xong, mọi người cùng dọn sơ qua, trò chuyện một lát thì Thẩm Tử Việt rời đi. Trước lúc cậu ta bước ra cửa, Bạch Diêm Thanh nhìn cổ áo cậu ta chằm chằm một lúc rồi nhịn không nổi nữa, rốt cuộc vẫn lên tiếng nhắc nhở.
Ban đầu Thẩm Tử Việt còn chưa hiểu chuyện gì, đến khi cúi xuống nhìn thì mới lúng túng kéo cổ áo lại. Nhưng bị trêu nhiều rồi nên cậu ta cũng quen, lập tức bình tĩnh lại. Hơn nữa còn nhắc ngược lại người kia: mặt đỏ hơn cả cậu ta nữa kìa.
Đúng như câu nói: "Chỉ cần bạn không ngại, người ngại là người khác." Nhìn Bạch Diêm Thanh đỏ mặt tía tai, Thẩm Tử Việt chẳng hề bối rối.
Cậu ta chớp mắt một cách đầy ẩn ý, vừa định mở miệng thì Bạch Diêm Thanh như đoán trước được cậu ta muốn nói gì, lập tức xoay người chạy thẳng vào phòng, đóng cửa "rầm" một cái như thể đang trốn chạy.
Thẩm Tử Việt: "…"
Ngây thơ vậy á?
Thật ngốc.
Cậu ta bật cười, bước nhanh hơn. Người nhà đã chờ sẵn ở cổng trường.
…
Tối thứ sáu.
Bạch Diêm Thanh rửa mặt từ sớm, mặc bộ đồ ngủ thoải mái rồi ngồi trước máy tính. Bộ đồ ngủ có hình nhân vật hoạt hình này là do mẹ cậu kỳ công đi phố mua về, không ngờ một người phụ nữ mạnh mẽ như vậy cũng có lúc mang tâm hồn thiếu nữ.
Nhưng mặc ở ký túc xá thật sự rất thoải mái. Cậu xoa tóc, nghĩ bụng: đã lâu không về nhà, chắc bà mẹ mạnh mẽ ấy đang rất muốn gọi cho mình.
"Ơ, nay rửa mặt sớm thế?" Lý Sâm ngạc nhiên hỏi. Bình thường Diêm Thanh luôn là người rửa cuối cùng mà?
"Dĩ nhiên rồi, hôm nay bọn tao chơi game." Kỷ Minh Huy lên giọng.
Lý Sâm trợn mắt thầm nghĩ: Mấy người trước đây cũng chơi game mà, có cần phải rửa mặt thay đồ đâu. Hôm nay còn bày đặt long trọng.
Thực ra trò này Lý Sâm cũng chơi, nhưng không có nhiều thời gian như đám kia, đặc biệt là Minh Huy, ngày nào cũng online.
"Diêm Thanh Nhi, bắt đầu vào game chưa?" Kỷ Minh Huy gọi.
Bạch Diêm Thanh kéo khăn lau tóc xuống: "Giờ vào đây."
Minh Huy nói ngay: "Tao kéo mày vào đội!"
Ngón tay Diêm Thanh hơi khựng lại, nhưng rất nhanh liền bình tĩnh: "…Không cần, tao có đội rồi."
"…Ai thế? Sao lại bỏ tao?"
Không phải đã hẹn làm nhiệm vụ cùng nhau sao? Giờ tự dưng có đội riêng?
Minh Huy vừa tò mò vừa liếc màn hình máy tính của cậu. Lúc này đang trong quá trình tải game, chẳng thấy ai hết.
Vừa vào trò chơi, một thông báo mời vào tổ đội hiện lên. Khóe môi Diêm Thanh hơi cong lên, lập tức ấn chấp nhận.
Phía sau Minh Huy vẫn chờ đợi, xem thử ai có thể khiến bạn thân cậu bỏ đội.
Khi thấy tên đội ngũ, Minh Huy không nhịn được mà kinh ngạc kêu thành tiếng khiến Bạch Diêm Thanh giật cả mình.
"Mày bình tĩnh hộ tao cái!" Diêm Thanh bực mình đánh nhẹ vào tay hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!