Bạch Diêm Thanh nhắm mắt, trong đầu không ngừng tua lại cảnh tượng vừa rồi.
Cậu nhìn từ trên cao xuống thấy hai đứa bạn cùng phòng đang hào hứng ăn dưa ngon, định nghiêm túc chỉnh đốn bọn họ một chút, bắt xin lỗi vì tự tiện hành động.
Ai ngờ chưa kịp mở miệng đã trông thấy hình ảnh không nên thấy.
Cổ áo Thẩm Tử Việt hơi trễ xuống, từ góc nhìn của cậu trên giường cao, vừa vặn thấy trên cổ cậu ta loang lổ vết tích ái muội.
"...?"
Trong khoảnh khắc đó, đầu óc cậu trở nên hỗn loạn, ánh mắt cũng không biết nên đặt ở đâu, chứ đừng nói đến chuyện mắng người, lời vừa đến miệng đã trôi đi mất.
Hai đứa bạn vốn đang chuẩn bị tinh thần bị mắng, giờ lại bị loạt phản ứng khó hiểu của cậu làm cho đơ ra.
Lý Sâm ngơ ngác quay sang, chớp mắt nhìn Thẩm Tử Việt: "Gì vậy? Có chuyện gì xảy ra à?"
Thẩm Tử Việt cũng mờ mịt, nhún vai bĩu môi: "Nguy hiểm... chắc qua rồi?"
"Khụ... cái kia, dậy rồi thì xuống đi. Bọn mình đợi Huy Tử về rồi cùng đi ăn lẩu."
Nếu người trong cuộc đã không định nhắc đến, Thẩm Tử Việt cũng quyết định coi như chưa có chuyện gì xảy ra.
"Tao bị cảm, còn ăn lẩu nỗi gì?! Bọn mày có còn tính người không?!" Bạch Diêm Thanh chôn mặt dưới gối, khàn giọng hét lên.
Không nói thì thôi, còn lôi vụ ăn lẩu ra dụ người bệnh. Đúng là không có nhân tính!
"Biết mày không ăn được cay, nên nay tụi tao ăn lẩu cà chua haha~"
"Mau xuống đi, Huy Tử sắp về rồi."
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền tới.
Vừa dứt lời, Kỷ Minh Huy đã đẩy cửa ký túc xá bước vào. Vừa vào chưa thấy bóng dáng Bạch Diêm Thanh đâu, liền hỏi:
"Diêm Thanh còn chưa dậy à? Không phải lại phát sốt đấy chứ?"
Hôm qua lúc y tá dặn dò hắn vẫn còn nhớ rõ, lo lắng cậu lại ngất xỉu. Kỷ Minh Huy buông balo xuống, tính trèo lên giường kiểm tra.
"Không sốt, không sốt, tao tỉnh rồi!"
Một chân hắn vừa đặt lên cầu thang thì giọng cậu vang lên, lập tức rút chân lại.
Ký túc xá cấm dùng thiết bị công suất cao, để tránh bị quản lý phát hiện, bọn họ đã kéo rèm ban công, bày biện kín đáo rồi tụ tập ăn lẩu.
Vừa khai giảng xong, Thẩm Tử Việt đã chuyển ra ngoài thuê trọ, thỉnh thoảng mới quay về ngủ một đêm tâm sự với bạn cùng phòng.
Thực ra hôm nay cậu ta về là để hỏi chuyện cảm ơn Trình Ngộ. Hỏi Trình Ngộ thì không nhận được câu trả lời ra hồn, đến lúc gặp Lý Sâm mới moi được chút thông tin thú vị.
Không ngờ mình lại bỏ lỡ nhiều chuyện như vậy. Khoảng thời gian qua Chu Mộ và Trình Ngộ cùng làm việc ở văn phòng, cậu ta cũng có tham gia, nên hoàn toàn không biết gì.
"Diêm Thanh Nhi, mày với..."
"Không có gì hết! Chỉ là ân nhân cứu mạng thôi!" Bạch Diêm Thanh lập tức chối phắt với tốc độ cực nhanh. Cậu lại nhớ tới cảnh tượng xấu hổ khi nãy.
Thẩm Tử Việt: "..."
Tao còn chưa hỏi kỹ quan hệ giữa hai người, mày vội vàng phủ nhận làm gì?
Kẻ duy nhất chứng kiến, Kỷ Minh Huy, nhanh chóng tiếp lời: "Bọn mày suy diễn rồi. Trình Ngộ chỉ tiện tay giúp một chút thôi, đừng có phóng đại vấn đề."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!