Chương 14: (Vô Đề)

Nghe vậy, mắt Ôn Diễn chợt lóe lên nhìn về phía Bạch Diêm Thanh.

Bạch Diêm Thanh đỡ trán, chuyện như vậy mà cũng có thể suy diễn ra à?

"Cái gì cũng đều không có, anh với Trình Ngộ không thể tính là quen biết, cũng không biết như nào lại có lời bịa đặt này, mày tha cho anh đi."

"Anh còn muốn sống lâu thêm mấy năm nữa." Vẻ mặt Bạch Diêm Thanh khiếp sợ: "Fans của Trình Ngộ mỗi người nhổ một ngụm nước bọt đều có thể giết tao, buông tha đi…"

Thấy không nên tiếp tục đề tài này, Bạch Diêm Thanh hai tay bóp mặt Ôn Khê, chất vấn nói: "Anh còn chưa hỏi mày, mày yêu đương khi nào? Lại còn gặp phải tra nam?"

Ôn Khê mồm to kêu đau.

"Tao còn chưa dùng dùng sức, mày kêu cái gì?"

"Đã chia tay rồi." Ôn Khê rũ mắt, lông mi trước mắt rũ xuống, như là vì chia tay mà bày ra bộ dáng mất mát.

Trong lòng Bạch Diêm Thanh không đành lòng, buông lỏng tay ra: "Tên kia chỉ là kẻ tra nam, đừng buồn nữa, người sau sẽ tốt hơn."

"Ừm." Ôn Khê thuận theo gật đầu: "Cho nên anh đối với Trình Ngộ thật sự một chút cảm giác đều không có sao?"

Bạch Diêm Thanh chỉ cảm thấy bản thân vừa rồi còn đau lòng thay Ôn Khê, giờ thì hết rồi.

"Ôn Khê!"

"Đi thôi anh, đi mau, đi mau." Ôn Khê bị quát một tiếng, nhanh chóng kéo anh trai mình đi: "Ha ha, Tiểu Bạch, nếu anh không sao thì bọn em đi trước, tạm biệt nhoaaa..."

"..."

"Em về trước đi, anh ở lại xem A Diêm, em ấy như vậy anh không an tâm." Ôn Diễn gạt tay Ôn Khê ra, tiểu cô nương này có ý không muốn buông, kéo anh ra ngoài.

"Không sao mà, chỉ là bị cảm thôi, không quá hai ngày là khỏi rồi, về thôi!"

Ôn Diên lắc đầu: "A Diêm, bọn anh về trước, em chú ý nghỉ ngơi"

Bạch Diêm Thanh phất phất tay.

"Thật đáng ngưỡng mộ, lại đến xem ai đó hưởng phúc rồi." Kỷ Minh Huy không nhịn được mà trêu chọc

"Biến!"

Nằm trong phòng ý tế, vừa truyền dịch vừa ngủ một giấc, tỉnh dậy lại có tinh thần chửi bới người khác, nữ y tá trung niên bên cạnh nghe thấy tiếng "biến" kia liền bật cười.

"Tuổi trẻ thật tốt, nhưng mà bạn học này, đường huyết của cậu thấp quá rồi đấy. Muốn được mọi người chú ý nhiều thì phải khỏe mạnh lên chứ, gầy quá sức đề kháng kém lắm, cậu nên bổ sung thêm dinh dưỡng đi."

"Vâng." Bạch Diêm Thanh ngoan ngoãn gật đầu, những lời này từ nhỏ đến lớn không biết đã nghe biết bao nhiêu lần.

Cô xua xua tay, bắt đầu đuổi người: "Được rồi, tỉnh rồi thì về đi, buổi tối chú ý một chút, cẩn thận phát sốt."

Bạch Diêm Thanh vâng dạ xong, thành thật cầm thuốc rồi cùng Kỷ Minh Huy về kí túc xá.

Không biết có phải vừa mới nghe mấy lời đồn đãi vớ vẩn của cậu với Trình Ngộ không mà làm cậu sinh ra có chút tâm lý.

Từ phòng y tế trở về, dọc đường Bạch Diêm Thanh cảm thấy có rất nhiều ánh mắt có như không mà hướng về phía cậu làm nổi hết cả da gà.

Bạch Diêm Thanh bình tĩnh, bỏ qua những ánh mắt đó, cậu cũng chả muốn biết họ là ai.

Nhưng nói như nào thì lần này Trình Ngộ cũng đã giúp cậu đây là sự thật vẫn là nên cảm ơn người ta.

Tiếng hò reo rộn rã vang vọng khắp sân bóng, các cầu thủ trong trang phục xanh trắng hòa lẫn vào nhau. Cùng đồng đội ăn mừng bàn thắng, Bạch Diêm Thanh chợt nhớ đến một buổi chiều nào đó, cũng trên sân bóng này, cậu đã từng gặp một bóng hình phiêu linh, lấp lánh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!