Chương 13: (Vô Đề)

Tiếng hô thật sự có hiệu quả, đám đông lập tức nhường đường.

Trình Ngộ nhanh chóng cõng người tới phòng y tế, bỏ lại phía sau đám đông đang ríu rít bàn tán.

Cửa sổ phòng y tế khép hờ, ánh sáng bên ngoài chiếu vào, những nếp gấp trên rèm cửa như đang nhảy múa trong gió. Ánh sáng mờ ảo chiếu lên khuôn mặt người bệnh nằm trên giường, khiến khuôn mặt ấy trông càng thêm tái nhợt.

Lúc Bạch Diêm Thanh tỉnh lại đã thấy mình nằm trên giường, có chút mờ mịt nhìn chằm chằm trần nhà, bỗng nghe thấy tiếng "hừ" nhẹ ở cuối giường.

"Tỉnh rồi à?"

Theo âm thanh nghiêng đầu nhìn tới là Kỷ Minh Huy đang ngồi ở mép giường, vẻ mặt lo lắng, còn có chút gì đó phức tạp, Bạch Diêm Thanh thấy không hiểu.

Thấy Bạch Diêm Thanh tỉnh lại, Kỷ Minh Huy liền bắt đầu liệt kê đủ thứ tội trạng của cậu, như một bà mẹ già đang mắng con.

"Bị bệnh phát sốt còn không ăn sáng? Sốt cao tụt huyết áp, tự làm mình hôn mê, mày cũng thật giỏi quá!"

"Không thoải mái cũng không biết nghỉ ngơi, cũng không nói bọn tao một tiếng, mày lại thích ra vẻ anh hùng sao?"

"Còn nữa, tối qua Sâm Nhi có pha nước nóng phòng bị cảm, có phải mày không uống đúng không?"

Bạch Diêm Thanh cứ tưởng Kỷ Minh Huy là người ngây ngô, trông có chút khờ, ấy thế mà có thể giáo huấn cậu mượt đến thế. Nhưng cậu lại không thể phản bác, chỉ có thể cụp mắt thành thật nghe.

"Giờ thì tốt rồi, cả khoa đều biết mày bị sốt đến ngất, giờ thì nổi danh rồi, chúc mừng nha đồng chí Tiểu Bạch, phước mày bùng nổ luôn rồi." Kỷ Minh Huy cười khà khà mà chúc mừng cậu, giọng nói còn mang theo vài phần xem náo nhiệt.

Khoan?

Cái gì mà cả khoa đều biết cậu hôn mê?

Cái gì mà kêu phước cậu bùng nổ?

Bạch Diêm Thanh không rõ nguyên nhân mà nâng mí mắt, l**m l**m đôi môi khô cằn, giọng nói khàn khàn: "Là sao?"

Lâu không mở miệng, giọng nói khàn đặc, nghe khó chịu chết.

Kỷ Minh Huy đưa cho cậu một cốc nước ấm, mỉm cười đầy ẩn ý: "Người ta đang đồn mày có diễm phúc lớn, giờ toàn bộ diễn đàn đều đang thảo luận Trình Ngộ anh hùng cứu mỹ nhân..."

Bạch Diêm Thanh ngồi dậy uống nước xong mới thấy đỡ khó chịu hơn một chút, nghe vậy đột nhiên nheo mắt lại, nhìn về phía Kỷ Minh Huy tỏ vẻ mờ mịt.

"..."

"Là người ta cứu mày."

Bạch Diêm Thanh: "..."

Kỷ Minh Huy lải nhải nửa ngày, khiến ba từ "diễm phúc lớn" làm cho Bạch Diêm Thanh run sợ luôn.

Cậu làm cái gì, chỗ nào có diễm phúc lớn?

Cậu liền nhớ tới cầu thang đông nghịt người, bị người sau đẩy, sau đó cậu đụng vào chàng trai mang khuyên tai cao 1m9, cũng chính là Trình Ngộ.

Sau đó cậu còn mơ thấy đang ôm một cái gối lạnh băng, nên sẽ không phải là...

"Nhớ ra chưa?" Kỷ Minh Huy hỏi: "Được đại thần cõng là cảm giác thế nào?"

Bạch Diêm Thanh đưa tay che khuất hai mắt nằm trở lại, cậu không nói chuyện, càng không dám trả lời.

Quá mất mặt.

Kỷ Minh Huy tiến lên kéo tay cậu xuống: "Đừng che," sờ trán cậu, thấy đã hạ sốt: "Đừng nằm nữa, ngồi dậy uống thuốc đã."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!