Tức giận mắng tra nam, rồi lại mắc mưa, sau đó người anh lâu ngày không gặp tới tìm, Bạch Diêm Thanh ngày nay cứ lên xuống thất thường, ban đêm cũng không thể ngủ ngon.
Ngày hôm sau, Bạch Diêm Thanh vừa mở mắt đã là 7:50. Mặc dù cảm thấy đầu đau như búa bổ, cậu vẫn vội vã nhảy khỏi giường, rửa mặt thật nhanh rồi chạy thẳng đến lớp, vừa đến nơi đã nghe thấy tiếng chuông.
Ngày hôm qua bất chợt gặp cơn mưa rào nên sáng nay Bạch Diêm Thanh cảm thấy đầu óc quay cuồng, ong ong.
Tiết học đầu tiên, cậu còn cố gắng nghe một chút, nhưng sau đó thì cả người đều cảm thấy uể oải, mệt mỏi và không thể tập trung nghe được gì.
Cũng may, cuối cùng cũng qua được tiết học cuối cùng. Đến giờ tan học lại gần đến giờ ăn trưa nên các sinh viên đều cảm thấy sốt ruột, không còn tâm trí nào để học nữa. Thầy giáo đành để sinh viên tự xem sách vở.
Bạch Diêm Thanh mơ mơ màng màng nghĩ buổi chiều nên đi khám bác sĩ, thật sự không chịu nổi.
Quả nhiên Lý Sâm miệng quạ đen nói trúng rồi, tháng này đã ba lần bị cảm, lần này có vẻ rất nghiêm trọng.
Chuông tan học vừa điểm, từng tiếng gào than đói của sinh viên rầm rầm từ trong phòng học chen chúc ra ngoài, một lúc đã chen đầy hành lang.
Hôm nay có vẻ khác thường, chưa kịp suy nghĩ nhiều, Bạch Diêm Thanh đã theo mọi người ra khỏi lớp học.
Trời âm u, thật khó chịu, gió thổi qua khiến Bạch Diêm Thanh không kìm được mà run luôn. Dù nhiệt độ hôm nay cũng không quá thấp, nhưng cậu lại cảm thấy lạnh đến lạ thường!
Đôi mắt nặng trĩu, cậu cố gắng mở to mắt, cau mày nhăn nhó rồi áp mu bàn tay lạnh ngắt vào cổ để xoa dịu cơn nóng.
Quả nhiên đã sốt, không còn độ ấm nữa.
Cả người lạnh cóng, dù đã dựa sát vào tường hành lang nhưng vẫn không thể tránh khỏi cơn gió lạnh buốt. Mỗi khi có gió thổi qua, Bạch Diêm Thanh lại giật mình, lặng lẽ kéo chặt chiếc áo khoác mỏng manh của mình.
Cầu thang chật cứng người, từ trên xuống dưới đều là đầu người. Bạch Diêm Thanh chen lấn trong đám đông, đi xuống cầu thang mất nửa ngày, cậu lập tức hối hận, nghĩ rằng thà ở lại phòng học đợi còn người đỡ đông rồi hẵng về.
Quá nhiều người chen chúc khiến cậu cảm thấy đầu óc choáng váng, hơi thở ngột ngạt khó chịu. Sờ lên trán, cậu thấy đầu nóng ran, lại thở dài một cái. Cái mũi ngứa ran khiến cậu không thể nhịn được nữa, đành phải tháo khẩu trang ra và xoa nhẹ.
"Hắt xì..."
Càng xoa càng ngứa, cậu không thể nhịn được nữa mà hắt xì một cái. Lúc này, vô tình có người đụng vào cậu từ phía sau, khiến cả người cậu mất thăng bằng và ngã về phía trước. Bản năng cậu đưa tay tì vào vai người trước mặt, nhưng do quán tính, đầu bị đập vào đâu đó khiến mắt hoa hết cả lên.
Dựa vào cánh tay chắc khỏe của người kia, Bạch Diêm Thanh dùng một tay chống, một tay đỡ đầu mình đang choáng váng, lúc này cậu thậm chí còn cảm thấy khó có thể đứng thẳng.
"Xin lỗi, thực xin lỗi" Biết mình đụng phải người ta, Bạch Diêm Thanh vội xin lỗi.
Người nọ đứng dưới cậu một cái bậc thang mà so ra còn cao hơn cậu một chút, Bạch Diêm Thanh choáng váng mà nghĩ, người này cao tới 1m9 à.
Cao thật.
Hâm mộ, hai chữ này quanh quẩn trong đầu, đâm ra đầu óc càng choáng.
Với chiều cao chỉ 1m78, cậu chỉ có thể tìm điểm tựa bằng cách vịn vào lan can cầu thang.
Người nọ quay đầu lại nhìn vào mặt Bạch Diêm Thanh, không nói chuyện, cũng không có đẩy cậu ra.
Bạch Diêm Thanh lúc này mới chú ý tới đối phương cũng đang mang khẩu trang đen, lỗ tay mang khuyên tai ngọc xanh sáng lấp lánh. Ánh mắt người ấy nhìn cậu thật sâu, dưới ánh phản chiếu của viên ngọc, đôi mắt ấy dường như sâu thẳm, khó đoán được ý nghĩ.
Rất đẹp... Cũng rất lạnh lùng.
Bạch Diêm Thanh không khỏi sờ vào tay mình, vừa rồi ấn vai đối phương, may quá tay vẫn còn nguyên...
Khoan!
Khuyên tai ngọc xanh?!
!?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!