Lý Sâm sững sờ, đứng ngây người trước cửa, ánh mắt đảo qua đảo lại, vội vàng liếc Kỷ Minh Huy, định giải thích cho Bạch Diêm Thanh, rồi lại quay ra nhìn người ở cửa.
Thật sự không thể ở sau lưng bàn luận chuyện người khác!
Đây sẽ không phải là nhân vật chính trong câu chuyện Diêm Thanh Nhi vừa kể đấy chứ?
Đẹp trai, đeo kính mắt vàng, cũng quá trùng hợp.
"Minh Huy mày tin tao đi, cái tên kia..."
"Bạch Diêm Thanh!!" Lý Sâm lòng rơi lộp bộp, vội vàng gọi tên cậu, nhất định đừng nói gì, chính chủ đang đứng trước cửa không biết đã nghe được bao nhiêu.
Bạch Diêm Thanh đang tính giải thích, bị một tiếng gọi mà ngây ngốc, không kiên nhẫn ngẩng đầu.
"Làm sao?"
Lý Sâm nhìn người đeo mắt kính vàng, cười xấu hổ, xoay người tránh ra: "Ờ thì đại khái có người tìm mày."
"Tìm tao?" Bạch Diêm Thanh không nhìn thấy người đến, nghe Lý Sâm nói thế theo bản năng ngước mắt nhìn ra ngoài, Lý Sâm xoay người, để lộ ra người đang đứng ngoài cửa phòng.
"Vãi."
Bạch Diêm Thanh không kiềm được mà đứng lên.
Nam sinh đeo mắt kính vàng?!
Kỷ Minh Huy cũng đứng dậy theo, này không phải là nhân vật chính mà Tiểu Bạch vừa kể đấy chứ?
Sao anh ta lại ở đây?
Kỷ Minh Huy chọc chọc cánh tay Bạch Diêm Thanh, ánh mắt dò hỏi.
Bạch Diêm Thanh trong lòng hoảng hốt: Sao mà tao biết được.
Cậu vừa nhắc tới người ta, người ta liền tới tận cửa tìm.
Chàng trai đeo kính vàng một bộ dáng lịch sự nhã nhặn, trông nhẹ nhàng thế chắc không phải tới đánh người đâu.
Nhưng không thể trông mặt mà bắt hình dong, ai biết được tên này có thể hay không sẽ đánh người.
Ôn Diễn thấy vẻ mặt hoảng loạn của cậu, vẻ mặt như muốn khóc, nhẹ nhàng cười một chút: "Đừng lo lắng."
Tạm dừng hai giây, lại nói: "Vừa nãy em nói, quả thực rất đúng."
"Giọng nói uyển chuyển, tràn đầy cảm xúc, lúc nói còn mang đến nhiều cảm xúc, quả thực cuốn hút, có thể đi diễn thuyết" Ôn Diễn nghĩ thầm.
Ôn Diễn khen ngợi trong lòng, nhưng Bạch Diêm Thanh giật nhẹ khóe miệng lại không cười nổi, không chỉ không cười nổi mà còn muốn khóc. Cậu nói xấu trước mặt chính chủ, lại còn được khen nói đúng, đây chẳng phải là tới diệt khẩu sao?
Không khí có vẻ đình trệ, Ôn Diễn đứng ngoài cửa thấy ba người có vẻ hoảng loạn, ngượng ngùng, đành phải chủ động nói ý đồ mình đến: "Thật ngại quá, quấy rầy mọi người."
"Không quấy rầy."
"Không quấy rầy."
"Không quấy rầy."
Ba người đều đồng thanh.
Ôn Diễn thật sự không nhịn nỗi, lấy tay che miệng cười rộ lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!