Chương 449: Hoá Giải Tai hoạ (2)

Lần này tại Thánh Thành, đã xảy ra quá nhiều chuyện.

Bất kể là sự tồn tại của Nguyên Khí hay việc cường giả Ma đạo xuất hiện, ông đều phải nhanh chóng quay về bẩm báo.

Đặc biệt là chuyện liên quan đến Lục Thanh – nhân vật dị thường kia – lại càng quan trọng hơn cả.

Nhìn theo Dương Minh đạo nhân cùng những người khác vội vã rời đi, cho đến khi hoàn toàn khuất bóng, Lục Thanh thu hồi ánh mắt, quay người đi về phía tòa tháp.

Các cao thủ Tiên Thiên cảnh khác vốn cũng muốn kết giao với hắn.

Nhưng nghĩ đến việc Lục Thanh đã giết Huyền Minh cùng những người kia, coi như đã hoàn toàn đắc tội với một mạch của Huyền Sơn, ai biết sau đó Huyền Sơn sẽ có phản ứng thế nào.

Nếu lúc này kết giao với Lục Thanh, lỡ đâu bị Huyền Sơn ghi hận thì chẳng phải được không bù mất hay sao?

Nghĩ như vậy, những người vốn có ý định tiến lên làm quen lập tức dập tắt suy nghĩ.

Chỉ có thể trơ mắt nhìn Lục Thanh chậm rãi rời đi.

"Ca ca!"

Ngay khi Lục Thanh bước vào trong tháp, hắn đã thấy một bóng người nhỏ nhắn lao về phía mình.

Hắn giơ tay đỡ lấy, cảm nhận được thân thể Tiểu Nhan khẽ run lên, đầu vùi trong ngực hắn, không chịu ngẩng lên.

"Không sao rồi, ca ca vẫn còn ở đây, vẫn bình an vô sự mà."

Lục Thanh nhẹ nhàng vỗ lưng tiểu nha đầu, ôn hòa an ủi.

"Ca ca, vừa rồi Tiểu Nhan sợ lắm."

Một lúc lâu sau, Tiểu Nhan vẫn vùi đầu trong ngực Lục Thanh, giọng nói nghèn nghẹn vang lên, mang theo ý khóc.

Nàng sợ điều gì, không cần nói cũng hiểu.

Bàn tay Lục Thanh khẽ khựng lại một chút, rồi lại nhẹ nhàng xoa lưng nàng.

Hắn dịu giọng nói: "Lần này là ngoài ý muốn, ca ca hứa với muội, sau này sẽ không làm những chuyện nguy hiểm như vậy nữa, được không?"

"Vậy chúng ta móc ngoéo đi." Tiểu Nhan vẫn chưa ngẩng đầu lên.

"Được, móc ngoéo."

Sau khi hai huynh muội móc ngoéo xong, Tiểu Nhan cuối cùng cũng mỉm cười, nước mắt còn vương trên mi.

Thấy Lục Thanh đã dỗ dành xong Tiểu Nhan, những người khác lúc này mới tiến lên.

Việc đầu tiên Lục Thanh làm là khom người xin lỗi chủ nhân Thiên Cơ Lâu:

"Lâu chủ, là vãn bối nhất thời sơ suất, phá hủy sân viện, mong tiền bối lượng thứ. Mọi tổn thất, vãn bối nguyện bồi thường gấp đôi."

"Ha ha, chỉ là một sân viện nhỏ, hủy thì hủy, có gì đáng ngại."

Trên mặt Thiên Cơ Lâu chủ không hề có vẻ tức giận, ngược lại còn bật cười.

"Trái lại, công tử đã để chúng ta được tận mắt chứng kiến cảnh tượng thiên kiếp hiếm thấy, nói thật, lão phu còn cảm thấy được lợi không nhỏ."

Lời này của Thiên Cơ Lâu chủ không phải là khách sáo, mà là xuất phát từ nội tâm.

Có thể tận mắt quan sát Kiếp Vân trong truyền thuyết, lại còn cảm nhận được Kiếp Khí bên trong,

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!