Chương 5: (Vô Đề)

Suy cho cùng thì ông cũng đã làm quản gia sáu mươi chín năm rồi, Bố Lai Tư vẫn rất bình tĩnh, ngay cả khi khiếp sợ ông cũng không biểu lộ điều đó quá rõ ràng.

Chỉ yêu cầu người hầu cẩn thận hơn một chút.

Cuối cùng, đợi sau khi căn phòng được trang hoàng và dọn dẹp xong, thậm chí Bố Lai Tư còn không có tâm trạng để choáng váng trước vẻ đẹp của căn phòng, mà phải vội vàng đi tìm Phỉ Lạc Ti.

Bố Lai Tư đuổi hết người hầu ra, thậm chí còn dùng kết giới để cách âm, sau đó mới cẩn thận nói lại những gì mình phát hiện được, tiếp theo còn ngập ngừng nói: "Lĩnh Chủ đại nhân, vật quý giá như vậy không nên….."

Nghe xong, Phỉ Lạc Ti bình tĩnh nói: "À, đó không phải là Âm Lôi kim đâu."

Trong game không có thứ như vậy, nhưng khi kiến ​​thức luyện kim cấp cao thủ nghe thấy ba chữ "Âm Lôi kim", tất cả những kiến ​​thức về loại vật liệu này sẽ tự động hiện lên trong đầu.

Nói đùa, nó cũng chỉ là một đống dữ liệu mà thôi, chỉ có thể đặt trong phòng và cũng chỉ có thể tồn tại khi đặt trong một bộ gia cụ và thêm buff, 300 triệu đồng vàng là đủ để mua một vũ khí có cấp bậc vàng rồi!

Nói như thế nào nó cũng phải được làm từ vật liệu cấp 300!

Đồ vật trong game dù sao cũng là ảo, khi quy luật của thế giới chuyển hóa thành đồ vật thật thì một số thứ đã được điều chỉnh lại dưới một mức độ nhất định theo phép tắc của thế giới này. Phỉ Lạc Ti không nhìn kỹ đống đồ đạc vừa lấy ra, tuy ánh sáng bạc lóe lên mà quản gia nói y không biết đó là gì, nhưng dùng ngón chân để nghĩ cũng có thể nhận ra đó không phải là chất liệu cấp 150.

Một bộ đồ có cấp bậc màu tím vô dụng không thể đánh quái có giá 300 triệu đồng vàng, về một đống dữ liệu, nếu sử dụng bất kỳ nguyên liệu cấp 150 nào, tên đó sẽ được người chơi ân cần thăm hỏi cho đến khi đủ kho để mở cửa hàng kim khí để bán đao!

Cho nên bộ trang bị đó, dù cho có là bộ phận nào, dù chỉ là một sợi tơ dùng để làm tua rua cũng vẫn là nguyên liệu cấp 300! Dù cho có thay đổi tên gọi, dù cho có thay đổi về một số chức năng, màu sắc, nhưng khi thể hiện sẽ không quá lố, chỉ thay đổi một số chi tiết nhỏ mà thôi.

Vậy cho nên, cấp 150 hoàn toàn không thể xuất hiện được!

Bố Lai Tư thở phào nhẹ nhõm, Lĩnh Chủ nhà mình lợi hại là một chuyện, nhưng sử dụng nguyên liệu cấp 150 lại là chuyện khác, chắc chắn ông sẽ căng thẳng lo lắng đến ngay cả thuốc ngủ cũng không có tác dụng!

Khi xử lý vật liệu huyền thoại cấp 150, cẩn thận thôi vẫn chưa đủ!

"Ta không thích người khác vào phòng mình. Ông bảo bọn họ đừng vào phòng ta khi không có việc gì. Ta cũng kkhông cần dọn dẹp vì chúng nó có chức năng tự làm sạch."

Chức năng tự làm sạch rất tiện lợi, đó cũng chỉ là những ma thuật nhỏ, dù có nhờ người khác thi pháp thì cũng chỉ tốn vài đồng bạc, nhưng quý tộc lại rất hiếm khi sử dụng.

Dù sao thì, có những hầu gái trẻ đẹp đều đặn quét tước giữ gìn vệ sinh như vậy mới thể hiện được địa vị cao quý của quý tộc.

"Lĩnh Chủ đại nhân, ngài có muốn dùng cơm bây giờ không?"

Phỉ Lạc Ti không cần ăn, với tình trạng hiện tại, dù không ăn uống hay ngủ cả trăm năm cũng không sao, nhưng y vẫn thích hưởng thụ cảm giác hạnh phúc khi ăn đồ ngon, người duy nhất trong danh sách không tìm y báo thù là một người chơi theo phong cách mỹ thực với kỹ năng nấu nướng mãn cấp.

"Được."

Phòng ăn rất rộng, có người hầu nam nữ đứng hai bên, khi Phỉ Lạc Ti ngồi xuống thì có người bày đồ ăn ra đĩa bạc cho y, bàn ăn dài ít nhất cũng mười lăm mét, người hầu đứng chật kín hai bên. Không hiểu sao y bỗng nghĩ đến giờ ăn ở trường Hogwarts.

Phỉ Lạc Ti im lặng cầm dao nĩa lên, trong khi quản gia đeo găng tay trắng cầm bình lên rót cho y một ly rượu trái cây.

"Lĩnh Chủ đại nhân, đây là rượu trái cây Tinh Linh có niên đại tám mươi hai năm." Có cảm giác như ly rượu trong suốt đang chuyển màu nhẹ, giống như cầu vồng sau cơn mưa, màu sắc lộng lẫy tươi mát, hương trái cây thơm dịu và ngọt ngào tràn ngập đầu mũi.

Rượu rất thơm, nhưng sau khi đồ ăn được bày ra bàn và mở nắp ra thì Phỉ Lạc Ti sốc đến mức não cũng tê liệt, y trực tiếp phong bế khứu giác của mình luôn.

Thật sự là khó hiểu!

Đây là mùi gì thế?!

Gia vị rất đắt tiền, bởi vì nguyên liệu làm gia vị phần lớn đều là thực vật ma pháp, thực vật ma pháp chỉ mọc ở những nơi có ma lực mạnh mẽ, đất nông nghiệp bình thường không thể trồng được, hơn nữa phần lớn Ma Thực rất hung hãn, chúng có tính công kích rất mạnh, không phải là siêu phàm giả thì không thể hái được.

Điều đó khiến cho các loại gia vị vừa quý vừa hiếm vừa đắt tiền, và cũng chỉ có giới quý tộc mới mua được.

"Thưa ngài, đây là thịt Thanh Phong trư, đặc sản của thành Lan Tư Duy Lợi, nó đã được ủ hơn 600 ngày……" Quản gia vẫn đang thao thao bất tuyệt giới thiệu với Phỉ Lạc Ti những món ăn trên bàn, nhưng Phỉ Lạc Ti thì chỉ cảm thấy da đầu mình tê dại.

Ôi mẹ ơi, nhìn kìa! Trên miếng thịt có đầy giòi! Đó là giòi, phải không?!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!