Động tác của Kiệt Khắc không chậm, nhưng Y Lệ Toa Bạch lại cảm thấy một giây trôi qua dài như cả năm.
Bị những ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống mình nhìn chằm chằm, dù là Kiệt Khắc cũng không nhịn được cảm thấy ớn lạnh sống lưng, động tác cũng càng nhanh hơn.
"Cảm ơn." Mặc dù Y Lệ Toa Bạch đã thèm muốn nhỏ dãi, nhưng cô vẫn duy trì được lễ phép căn bản của một tiểu thư quý tộc, trong lúc vô thức còn định cho tiền boa, nhưng khi nhìn rõ mặt đối phương, nụ cười trên môi cô đột nhiên cứng đờ.
Kiệt Khắc Tư Tháp Na, thiên tài ưu tú nhất thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á, con trai của lĩnh chủ Tư Tháp Na.
Mặc dù ban đêm quảng trường có ánh đèn chiếu sáng, nhưng Kiệt Khắc bận rộn cả ngày, lại mặc bộ quần áo lao động màu xám, đầu tóc lộn xộn không chịu nổi, đôi mắt mệt mỏi, nào còn hăng hái của thiếu niên thiên tài cao ngạo nữa.
Y Lệ Toa Bạch cũng do dự rất lâu mới dám xác nhận thân phận của hắn ta.
Kiệt Khắc bước nhanh qua, không có lúng túng xấu hổ cũng không khó chịu.
Ngày đầu tiên hắn ta mặc quần áo đắt đỏ, nhưng lại bị đám đông chen chúc làm cho chật vật vô cùng, bộ quần áo đắt tiền và lộng lẫy lại trở thành vướng víu.
Hắn ta chạy đến đây là vì muốn lấy lòng Phỉ Lạc Ti, nghĩ rằng tất cả những gì mình làm là ra vẻ thôi cũng được, nhưng mà đồng nghiệp của hắn ta lại là một siêu phàm giả có cấp bậc truyền kỳ, cùng với một quản gia bên cạnh lĩnh chủ.
Cấp bậc của Hạ Lạc Khắc quá cao hắn ta đánh không lại, Bố Lai Tư lại là người báo cáo công việc trực tiếp với Phỉ Lạc Ti, hắn ta không dám đắc tội.
Thế là chỉ có thể đàng hoàng làm việc.
Công việc bận rộn đến mức ngay cả kiểu tóc hắn ta cũng không có thời gian để chỉnh sửa.
Trước đây Kiệt Khắc rất yêu thích kiểu tóc bù xù phóng khoáng không bị trói buộc, tuy lộn xộn nhưng mỗi một sợi tóc đều được thiết kế cẩn thận tỉ mỉ, để đầu tóc hắn ta trông như một tác phẩm nghệ thuật "Lộn xộn mà không bù xù".
Đẹp trai thì đẹp trai đó, nhưng đó không phải là kiểu tóc thuận tiện cho công việc!
Không chỉ quần áo, giày dép, nhẫn, kiểu tóc gì cũng đều thay đổi đến chóng mặt, Kiệt Khắc còn phải học cách "phục vụ" những người dân bình thường, những người vô gia cư mà hắn ta đã từng khinh thường nhất, trong lòng hắn ta hối hận vạn phần.
Nhưng Hạ Lạc Khắc lại ở ngay bên cạnh nhìn, đây là một cơ hội tốt để tạo mối quan hệ hữu nghị với cường giả truyền kỳ, đây là cơ hội người khác có cầu cũng không được, hắn ta nhất định phải chống đỡ đến cùng!
"Đừng nóng vội đừng nóng vội, một mẻ kẹo bông gòn mới rất nhanh sẽ ra lò." Kiệt Khắc trấn an khán giả đang lo lắng bằng giọng điệu hết sức thuần thục, mặc dù trong lòng hắn ta vạn phần không tình nguyện, nhưng công việc mà một kỵ sĩ cấp 45 thực hiện quả thật rất nhanh, rất linh hoạt và hiệu quả!!
Bụng Y Lệ Toa Bạch đói đến mức phải thống khổ k** r*n, nhưng cô không lập tức ăn ngay cây kẹo bông gòn mình chờ đợi nãy giờ.
Ca ca bảo cô trốn đi, nhưng cô làm như thế nào để trốn, phải làm như thế nào mới dẫn ca ca của mình đi cùng thì cô chưa nghĩ ra, những vấn đề này không ngừng lặp đi lặp lại trong đầu cô.
Cô nghĩ ra rất nhiều kế hoạch, nhưng cuối cùng cô lại bác bỏ từng cái một.
Cô có cấp bậc, nhưng lại không có biện pháp công kích, ca ca của cô thì cấp bậc không có, đi ra ngoài mà không mang theo hộ vệ, chắc chắn sẽ khiến cho người ta tranh đoạt.
Y Lệ Toa Bạch muốn mang ca ca mình theo cùng, hai người cùng nhau an toàn rời đi.
Nhưng lựa chọn trước mắt dường như chỉ có tuyệt vọng và hắc ám.
"Tỷ, tỷ tỷ, ngươi ăn nhanh lên, nếu không ăn kẹo bông gòn sẽ tan mất."
Giọng nói trẻ con non nớt truyền đến từ phía sau lưng cô, đó là một cô bé, thấy Y Lệ Toa Bạch quay đầu, mẫu thân nó vội vàng lấy tay che miệng đứa nhỏ lại, bà tươi cười hèn mọn lấy lòng Y Lệ Toa Bạch, nụ cười đó đầy vẻ sợ hãi và luống cuống.
Y Lệ Toa Bạch thật xinh đẹp, chiếc váy cô mặc được đính kim cương và hoàng kim, trên tay, trên cổ, trên tai và tóc đều mang theo bảo thạch hoa mỹ, vừa nhìn đã biết là một tiểu thư quý tộc cao quý.
Đối với những người dân bình thường thấp kém như bà, ở cùng một không gian với cô ấy là một sự xúc phạm.
Người mẹ sẽ không ngây thơ nghĩ rằng các tiểu thư quý tộc như cô sẽ thương hại những người nghèo hèn mọn như bà, mà bà chỉ sợ cô sẽ cảm thấy bà làm ô nhiễm bầu không khí của mình rồi đánh chết mẹ con họ.
Y Lệ Toa Bạch mấp máy môi, cô cảm thấy có chút bối rối, rõ ràng cô không hề nổi giận, tại sao đối phương lại có vẻ như cô sẽ giết họ vậy?
Y Lệ Toa Bạch cúi đầu cắn một miếng kẹo bông gòn, muốn cho một thứ gì đó như bông vào miệng một cách ưu nhã thì nhất định phải mượn nhờ một công cụ khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!