"Ngươi còn sống không?"
Hạ Lạc Khắc hỏi xong mới cảm thấy lời mình nói thật vô nghĩa.
Hắn ta cúi người xuống kiểm tra tình hình của đối phương một chút.
Điều kiện sống của những kẻ lưu lạc rất kém cỏi, Hạ Lạc Khắc dùng Giám Định Thuật, kẻ lưu lạc trước mắt này chỉ mới có 7 tuổi, nhưng chỉ cao hơn 70 cm, bị suy dinh dưỡng nghiêm trọng. Tình trạng cơ thể chỉ còn lại một lớp da bọc xương, nhìn bên ngoài cũng có thể rất dễ dàng phân tích được.
Trên cơ thể có rất nhiều vết thương, dù là ngoại thương hay là nội thương gì cũng có, số lượng cũng không ít.
"Chậc."
Hạ Lạc Khắc cảm thấy có chút phiền phức, hắn ta là người rất ghét phiền phức, vậy nên đã đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Nhưng không hiểu sao, trong đầu hắn ta lại hiện lên hình ảnh các học sinh đến trường trước "Căn cứ đào tạo trước khi làm việc".
Phỉ Lạc Ti cũng không dụng tâm che giấu, lừa gạt đám người chủng tộc ma pháp không có kiến thức thì được, chứ đối với một người ngâm thơ rong đi qua rất nhiều nơi như Hạ Lạc Khắc thì hơi khó, quả thực hắn ta chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu tất cả.
Cái gọi là Căn cứ đào tạo trước khi làm việc thực chất là một trường học ma pháp.
Hạ Lạc Khắc cũng là người từng tốt nghiệp Học viện Ma pháp Hoàng Gia, cho nên khi hắn ta phát hiện chân tướng, phản ứng đầu tiên chính là "Thật hoang đường".
Một trường học ma pháp có mấy ngàn học sinh lại không thu phí —— dù chỉ là bồi dưỡng những người tài cấp thấp cũng có thể làm suy giảm tài chính của cả một đế chế.
Không bao lâu sẽ biết ngay…..
Bằng một loại trực giác nào đó, hắn ta không có "Võ đoán" đưa ra nhận định về thời gian tồn tại của trường, sự thật đã chứng minh, quyết định này không thể đúng đắn hơn.
Ở Lan Tư Duy Lợi quay phim một tháng này, hắn ta đã khinh ngạc vô cùng khi nhìn cấp bậc của các học sinh thăng từ cấp 3 lên cấp 7.
Quý tộc ở Lan Tư Duy Lợi lại chỉ có một người —— đó chính là Phỉ Lạc Ti, trừ y ra thì không phải bình dân cũng là nô lệ.
Nói cách khác, những học sinh kia đều không có ngoại lệ, tất cả đều là những tồn tại ở dưới đáy xã hội.
Nhưng sau khi vào trường, mặc đồng phục lên người, cầm pháp trượng và cung kiếm chủy thủ trên tay, thần sắc nhát gan và chết lặng đã biến mất, ánh sáng tự tin xuất hiện, khiến cho người ta không thể dời mắt được.
Gần trường có rất nhiều tiệm tạp hóa, nhưng khu vực phồn hoa nhất, có nhiều cửa hàng nhất vẫn là trung tâm thương nghiệp trên đại lộ Nhân Dân.
Hạ Lạc Khắc không biết tại sao mình lại thích chạy đến gần trường học.
Các học sinh rất hào hứng, hàng hóa bán ở các cửa hàng bên ngoài trường cũng không giống với hàng hóa ở các cửa hàng trong trường, bởi vậy các học sinh cũng sẽ tận dụng thời gian nghỉ ngơi chạy ra ngoài mua văn phòng phẩm, thảo dược, hạt giống và các loại vật liệu khác.
Bọn chúng tới tới lui lui rất vội vàng, đứa nào cũng tranh thủ thời gian học tập, cố gắng nhồi nhét tất cả những kiến thức có thể học được vào đầu, dường như chỉ có làm thế mới không bị bỏ lại phía sau.
Áo choàng thật dài tung bay trong gió theo từng bước chân bọn nhỏ đi, nhìn thật đẹp, hắn ta nhìn đến ngây ngốc.
Ở thành Lan Tư Duy Lợi không có kẻ lưu lạc, trẻ em dưới bốn tuổi đi nhà trẻ, thiếu niên dưới mười tám tuổi tới trường học, những người trên mười tám tuổi thì được bố trí đến các công trường và trung tâm đào tạo thật sự.
Những kẻ ngoại lai lưu lạc vừa mới đến, thậm chí còn không kịp tìm một nơi hẻo lánh làm địa bàn thì đã bị những người dọn dẹp mang đến sắp xếp vào các lớp huấn luyện.
"Ô…."
Kẻ lang thang nhỏ bé nằm trên mặt đất phát ra một tiếng nức nở nghẹn ngào đau đớn.
Hạ Lạc Khắc nhịn không được nghĩ, nếu nó mặc đồng phục học sinh vào người, bước đi trên con đường sạch sẽ ngăn nắp sẽ như thế nào.
Vì thế, chờ đến khi hắn ta lấy lại tinh thần thì kẻ lưu lạc nhỏ bé đó đã được phù chú trôi nổi đưa đến Quang Minh Thần Điện.
Hạ Lạc Khắc móc ra mười đồng vàng: "Chữa trị cho nó một chút đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!