Chương 35: (Vô Đề)

Sau khi Phỉ Lạc Ti mua trà sữa xong thì báo cho Nặc Y biết chuyện ngày mai đi quay phim Vương Tử Biển Cả, dặn Nặc Y đừng quên, nhân tiện còn nhắc Nhân Ngư tộc là ngày mai sẽ bắt đầu khởi công xây dựng công trình.

Nhưng nhìn vẻ mặt chiếu lệ của hai cha con, y cũng hiểu tâm bọn họ đã bị đồ ăn vặt ở đây cướp mất từ lâu rồi, vậy nên y cũng đành buông tay, để cho hai cha con họ tự do.

"Bố Lai Tư, ông có trách nhiệm chiêu đãi bọn họ, đưa kịch bản và nhắc nhở bọn họ lịch trình đã an bài cho ngày mai."

Sự thật chứng minh, những gì Phỉ Lạc Ti đoán rất có tính tiên tri.

Các nhân ngư này đã ăn thâu đêm, sáng hôm sau khi đến làm việc, Nặc Y còn đang ôm một thùng trà sữa phô mai và khoai môn khổng lồ, hắn ta vội vàng bước chạy nhanh đến chỗ làm cho kịp thời gian.

"Ta không đến muộn phải không? Lĩnh chủ…. ợ…." Nặc Y ợ một tiếng thật to, dù có là cấp 125 đi nữa nhưng nếu ăn suốt đêm không ngừng nghỉ thì vẫn no.

Nhưng dạ dày chứa trà sữa phô mai và khoai môn lại không cùng không gian với những dạ dày khác, vậy nên hắn ta cảm thấy uống trà sữa phô mai và khoai môn cũng không có vấn đề gì lớn.

Hơn nữa, chị phô mai, em khoai môn, anh sữa bò và em trà đen đã hy sinh cho hắn ta rồi, nếu hắn ta không uống hết thì chẳng phải là quá đáng lắm sao?!

Không, tuyệt đối không được, tuyệt đối không được phép để bọn họ hi sinh lãng phí!

"Xì xụp….." Nặc Y hít sâu một hơi, hóp bụng uống cho hết xô trà sữa có thật nhiều topping.

"Cái này…." "Nhiếp ảnh gia" Thác Ni nhìn hào quang xung quanh nhân ngư vỡ tan tành trên mặt đất, nhân ngư xinh đẹp (và giàu có) trong truyền thuyết lại có bộ dáng không đáng tiền như vậy. Hắn ta, hắn ta…..

"Ngươi có chụp được không?" Phỉ Lạc Ti không hề tức giận mà còn vui vẻ, làm vẻ mặt đe dọa nhìn Thác Ni "Nếu ngươi dám bỏ lỡ như vừa rồi nữa thì ta sẽ tiêu diệt ngươi."

Thác Ni nào dám nói không được? Là một Pháp sư Phong hệ cấp cao, Thác Ni là ứng cử viên phù hợp nhất cho vị trí nhiếp ảnh gia (Cameraman).

Trong bộ phim (quảng cáo) này, Phỉ Lạc Ti đã cố ý để cho hắn ta trở về cơ thể của mình, bây giờ Thác Ni vẫn là một xác sống, nhưng ở một khía cạnh nào đó thì hắn ta giống Vu Yêu hơn.

Tuy đã mất đi tự do, nhưng ở trạng thái hợp thể hắn ta đã có tiến hóa!

"Vâng vâng vâng thưa lĩnh….. Đạo diễn đại nhân, ta vẫn đang làm việc!"

Phỉ Lạc Ti lập tức mở xem qua những bức ảnh mà Thác Ni vừa chụp.

Nặc Y trong độ tuổi thiếu niên đang bước đi dưới ánh nắng vàng nhẹ nhàng của buổi sớm mai, gió mát thổi tung mái tóc dài của hắn ta, càng đến gần, vẻ đẹp rực rỡ của hắn ta dường như có thể xuyên qua màn hình bước ra ngoài, sau đó hắn ta nhẹ nhàng cười, nụ cười có chút ngượng ngùng, ngay khoảnh khắc người đó hơi cúi đầu, vẻ đẹp của mỹ nhân khiến cho người ta phải đầu óc choáng váng tâm hồn điên đảo.

Ngay sau đó, thiếu niên lo lắng và cẩn thận ngậm ống hút trong miệng, nắng, gió và hàng mi dài khẽ run bỗng trở thành một bức tranh tuyệt đẹp khiến người ta không đành lòng khuấy động.

Nhưng sau đó, tốc độ hút trà sữa như thể đã được tăng tốc gấp mười lần, tốc độ trà sữa biến mất nhanh đến mức khiến cho người ta phải trợn tròn mắt ngạc nhiên.

Hai má phúng phính đáng yêu khẽ động, hắn ta đã uống hết một thùng trà sữa to bằng đầu người đàn ông trưởng thành.

Uống xong thì…..

Có lẽ người cầm máy quay đã bị sốc, tiêu điểm vẫn còn nằm ở thùng trà sữa lớn vài giây, sau đó mới chụp cận cảnh phía trước.

Trong truyền thuyết Nhân Ngư rất xa hoa, bọn họ giàu có đến mức trải giường bằng ngọc trai, làm bát cơm bằng vàng, nhưng chỉ một thùng trà sữa thôi cũng có thể khiến bọn họ nở nụ cười sung sướng và mãn nguyện.

Nơi khóe miệng còn dính một chút sữa phô mai, thậm chí hắn ta còn lè lưỡi ra l**m sạch!

"Rất tốt!" Phỉ Lạc Ti vui vẻ tuyên bố hôm nay bữa trưa của Nặc Y sẽ có thêm nón mới, "Thêm chân gà rán vào hộp cơm trưa của Nặc Y". Một sản phẩm đình đám đã ra đời! Khi phim ra mắt, trà sữa phô mai và khoai môn này chắc chắn sẽ trở thành món hot!

Nặc Y: "!!!"

Thác Ni: "!!!"

Cả hai người bọn họ đều mở to hai mắt vì kinh ngạc, nhưng nội dung của sự kinh ngạc đó lại hoàn toàn khác nhau.

Nặc Y: Ôi mẹ ơi! Thế mà còn có thể thêm chân gà! Ta thích nó, ta có thể làm thêm 10.000 bộ phim nữa!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!