Chương 33: (Vô Đề)

Muốn giàu có thì trước tiên hãy xây đường, đó là một kinh nghiệm thực tế đã được chứng minh từ bao đời.

Nhưng Nặc Y chưa từng trải qua cảnh "nghèo đói" nên có lẽ hắn ta sẽ không thể nào hiểu được loại chuyện này.

Vì vậy Phỉ Lạc Ti đã thay đổi cách tiếp cận.

"Đây là nơi tập trung của những con cua khổng lồ dưới vực thẳm, nhưng cách chợ BBQ khoảng 320 km." Bên cạnh là nơi sinh sống của gia tộc cá heo Ánh Nguyệt.

"Đây là nơi tập trung của loài mực nhiều chân, nhưng nơi này cách chợ BBQ khoảng 280 km." Bên cạnh là nơi sinh sống của tộc Nhân Ngư.

"Đây là nơi tập trung của cá Ngân Nguyệt, nhưng lại cách chợ BBQ 220 km." Ven biển có thành phố của con người, đi sâu xuống năm nghìn mét dưới biển là nơi sinh sống của tộc Hải yêu Thiên Đặng.

"Nơi này là……"

Phỉ Lạc Ti chỉ vào một địa điểm, đánh dấu chúng bằng bút đủ mọi màu sắc, sau đó lại nối chúng lại thành một đường.

"Chuyến xe sớm nhất xuất phát từ trạm Tịnh Hải và chợ đầu mối hải sản vào lúc 4 giờ sáng, mỗi bến dừng lại vài phút. Cứ 1 tiếng lại có một chuyến xe và các xe này sẽ chạy đến 4h sáng hôm sau."

Phải xét đến sức chịu đựng, thể lực và tốc độ của xe buýt, hiện tại chỉ có ma ngư Vân Toa và hai con cốt ngư cấp 140 là đáp ứng được yêu cầu.

Tổng chiều dài tuyến đường từ trạm xuất phát đến trạm cuối là 1200 km, thời gian cần thiết để hoàn thành một chuyến đi là một giờ. Phỉ Lạc Ti cũng đâu phải là ma quỷ, vong linh thì không biết mệt mỏi, hai con cốt ngư ở trạng thài vong linh tất nhiên cũng không biết mệt, vậy nên thời gian làm việc của tụi nó là 24 giờ.

Vân Toa Mặc dù ma ngư không cần nghỉ ngơi hay ngủ gì, nhưng sủng vật của ai thì người đó đau lòng, Phỉ Lạc Ti chỉ bố trí cho nó mỗi ngày làm một ca trong 9 tiếng, kể cả cuối tuần và ngày lễ cũng vậy.

Phỉ Lạc Ti thắp lên ba đốm sáng hình con cá rồi khiến chúng chuyển động theo một vòng tuần hoàn vô tận: "Ngươi có biết điều này nghĩa là gì không?"

Yết hầu trên cổ Nặc Y khẽ chuyển động, trong mắt hắn ta sáng lấp lánh tràn đầy niềm vui: "Lúc nào ta cũng có thể ăn thịt nướng tươi ngon nhất!"

Lãnh thổ ở vùng biển Hỗn Loạn rất rộng lớn, lớn hơn rất nhiều so với lãnh địa của Phỉ Lạc Ti!

Sản vật thì phong phú nhưng phương tiện đi lại thì trái ngược, muốn ra ngoài phải dựa vào chính bản thân mình.

Nơi sinh sống của Lưu Kim Nhân Ngư tương đối gần với chợ BBQ, nhưng cũng cách đến 120 km, khoảng cách này đối với Nặc Y thì không xa, hắn ta chỉ mất một giờ để di chuyển, nhưng đối với các bộ tộc khác thì lâu hơn.

Còn có những chủng tộc ở xa hơn bọn họ, thậm chí có những chủng tộc ở xa đến hàng ngàn cây số, dù vùng biển Hỗn Loạn có nổi tiếng đến đâu đi chăng nữa bọn họ cũng sẽ không đến.

Không có lý do nào khác ngoài việc nó quá nguy hiểm!

Hầu hết các chủng tộc có trí tuệ ở biển đều sống theo bầy đàn, lãnh thổ của bọn họ không chỉ rộng lớn mà còn có ý thức lãnh thổ rất mạnh mẽ, cho dù khoảng cách tính theo đường thẳng thì chỉ có trăm km, nhưng nếu muốn ăn thịt nướng mà suốt chặng đường đi không gặp phải nguy hiểm gì đến tính mạng thì bọn họ phải bơi hơn hai trăm km, bởi vì bọn họ phải không ngừng đi vòng quanh ở những nơi các chủng tộc khác tập trung sinh sống.

Hơn nữa, cho dù bọn họ có đi đường vòng cũng không phải là tuyệt đối an toàn, đại dương rất lớn, có rất nhiều chủng loại, ma thú cấp cao cũng có thể nguy hiểm đến mạng sống của cá!

Chỉ nghe nơi này có món thịt nướng ngon mà bất chấp nguy hiểm ngàn dặm xa xôi chạy đến ăn, thật đúng là viển vông!

Phỉ Lạc Ti không chỉ muốn thu hút khách hàng, mà điều quan trọng hơn là y muốn giao thương!

Hầu hết các chủng tộc có trí tuệ dưới biển đều sống theo bầy đàn, mà ma thú cũng vậy.

Mặc dù có thể đánh bắt hàng trăm loài hải sản cùng lúc ở một vùng biển, nhưng nó không hiệu quả bằng việc tìm kiếm được những đàn cá lớn!

Chưa kể những loài chỉ được tìm thấy ở một khu vực nhất định.

Chợ đầu mối hải sản là nơi "Bán sỉ", vậy nên sao có thể chỉ là buôn bán nhỏ lẻ được?

Tức là hiện nay ở Phỉ Lạc Ti không có nhiều "xe buýt", nếu không y cũng phải mở ít nhất mười tám tuyến xe buýt, cứ mười lăm phút một chuyến, mười phút một chuyến, một giờ một chuyến…… Tất cả sẽ làm hết!

Nặc Y rất thích món nướng, nghĩ đến việc sau này ngày nào mình cũng có thể ăn các món nướng thơm ngon thì choáng váng cả đầu óc, hắn ta chợt nhận ra sự tồn tại của xe buýt sẽ mang lại cho Phỉ Lạc Ti lợi nhuận lớn đến cỡ nào.

"Sao ngươi lại nghĩ nó chỉ mang lại lợi nhuận cho ta?" Phỉ Lạc Ti sửa lại, "Các quầy hàng ở Phố Hải sản đang cho thuê, nếu có nhiều khách hàng đến thuê thì ngươi cũng kiếm được tiền mà?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!