Chương 32: (Vô Đề)

"Đồ đầu óc ngu si tứ chi phát triển!"

"Đồ con cá õng ẹo thối hoắc!"

Ném tiền ném đến nổi điên, không những bọn họ ném tiền vàng càng ngày càng mạnh mà còn biến thành một trận mắng chửi.

Tộc người khổng lồ là điển hình của câu nói tứ chi phát triển, thân hình cường tráng, mà đầu óc thì lại không được sáng dạ cho lắm, nhưng bù lại thì bọn họ mắng chửi như hát.

Nặc Y mang trên mình gánh nặng của một thần tượng, kỹ năng chửi nhau cũng chỉ có mấy từ khá là "Ưu nhã", nhưng dùng từ ngữ uyển chuyển như vậy Tom còn không hiểu thì nói gì đến việc làm tổn thương hắn ta.

Nặc Y không chỉ bị những lời nói th* t*c đến cẩu cũng không muốn nghe của Tom làm cho tức đến run cả đuôi, mà còn bị thái độ ngu ngốc và ngây thơ của hắn ta làm cho tan vỡ.

Nhân Ngư có ngoại hình không tệ, Nặc Y lại là người có ngoại hình đẹp nhất trong tộc Nhân Ngư, đôi mắt xanh rộng lớn sâu thẳm và ngây thơ như biển cả của hắn ta chứa đầy vẻ giận dữ, mái tóc xanh như băng dường như cũng bị nhuộm đỏ vì tức giận. Trên người anh ta xuất hiện một chút ửng hồng, màu sắc trên cơ thể hắn ta dần dần thay đổi trông đẹp vô cùng, nhìn vẻ ngoài của hắn ta càng thêm quyến rũ.

Nhân Ngư được gọi là "Mị ma của biển cả" cũng không phải không có lý do.

Nhưng mà, làn da của những người khổng lồ còn kinh diễm hơn cả nham thạch, trái tim của bọn họ còn khó phá hủy hơn cả làn da.

Tom không những chẳng chút động lòng mà thậm chí còn mắng lại hắn ta bằng những lời lẽ còn khó nghe hơn.

"Ngươi, ngươi, ngươi….."

Làm một quần chúng ăn dưa, ban đầu Phỉ Lạc Ti chỉ muốn ăn dưa hóng chuyện thôi, nhưng Tom mắng Nặc Y nhiều quá khiến ký ức ngày xưa bất giác hiện lên trong đầu y.

"Như thế này, sau khi ngươi đợi hắn ta mắng xong….." Phỉ Lạc Ti lặng lẽ dạy Nặc Y sử dụng vũ khí sắc bén trong lúc cãi vã…..

Tom: "Đại Hải cho ngươi dũng khí, nhưng ngươi lại dùng nó khiêu khích Tộc người khổng lồ. Ngươi cho rằng mạng Hải Thần quý giá lắm sao?"

Nặc Y: "Bắn ngược!"

Tom: "Nhân ngư cái gì! Thực chất chỉ là một con rệp mà thôi, môi trường ven biển đã bị ngươi làm cho ô nhiễm hết rồi!"

Nặc Y: "Bắn ngược!"

Tom: "Ngươi…."

Không có gì ngạc nhiên khi chiến thắng cuối cùng trong trận chiến ném tiền và mắng mỏ này lại thuộc về Nặc Y.

Dù Nặc Y không chửi thề nhiều như Tom nhưng hắn ta có thể bắn ngược trở lại!

Khi hắn ta hét lên "Bắn ngược", dù thương tổn của Tom có ​​nhỏ đến đâu thì Nặc Y vẫn cảm thấy mình đã thắng! Trạng thái tinh thần ổn định nên Nặc Y có thể bình tĩnh khống chế cục diện, sau đó dùng lợi thế giàu có nhiều tiền vàng của mình để đè cho Tom choáng váng.

Nếu nói đến việc kiếm tiền từ buôn bán thì mười gã khổng lồ gộp lại cũng không thể so sánh được với một ấu tể Nhân Ngư.

Đúng như dự đoán, Nặc Y đã giành chiến thắng, hắn ta cảm thấy vô cùng sảng khoái, hắn ta vác chiếc vỏ hàu to hơn cái đầu mình gấp mấy lần làm trò trước mặt Tom, sau đó cúi đầu húp một ngụm canh tươi ngon, rồi cẩn thận gắp một miếng hàu bỏ vào miệng nhai, Tom nhìn lại bắt đầu ch** n**c miếng.

Món ăn thơm ngon bùng nổ trong miệng, vị ngọt cũng theo từng tế bào tràn vào đại não, khác với lòng tham, d*c v*ng và oán hận của gã khổng lồ kia, Nặc Y chỉ cảm thấy vị giác của mình đang quay cuồng vì hạnh phúc, dường như phiền não trong nhiều năm qua đã biến mất ngay lập tức không còn tung tính!

Sức mạnh tinh thần của hắn ta dường như cũng đã tăng lên một chút.

Nặc Y có chút kinh ngạc, đối với Nhân Ngư cấp 125 trong truyền kỳ thì linh lực tăng lên một chút như vậy quả thực không đáng kể, nhưng cấp 125 truyền kỳ cũng khiến hắn ta rất chắc chắn – khẳng định cảm giác của mình không sai!

Hắn ta đã ở cấp 125 chứ không phải cấp 25. Cấp càng cao thì khả năng kiểm soát bản thân càng mạnh.

"Có phải là tác dụng của những con mực nướng này không?" Có rất nhiều ma lực được chiết xuất từ ​​cơ thể của một con mực nhiều chân cấp 30 này, nhưng thứ mà nó ăn hàng ngày không cao hơn cấp độ của nó mà?

"Ma dược! Nhất định là do ma dược!" Trong đầu Nặc Y chợt lóe lên ý nghĩ đó, hắn ta nhớ ra vừa rồi y đã rắc gia vị lên con mực nướng.

Hầu hết chúng đều là bột và cỏ đã được nghiền nát, vậy cho nên việc hắn ta không nhận ra chúng cũng là điều bình thường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!