Tuổi của bốn Vu yêu cộng lại cũng lên đến hàng vạn năm, nhưng bốn người gộp lại cũng không bằng kẻ có kinh nghiệm quản lý trị an mới hơn một tháng!
Phỉ Lạc Ti bận rộn thu thập "Trang bị rơi xuống", để lại bốn Vu yêu đối mặt với cuốn sách "Dạy bạn cách trở thành thanh tra an ninh đủ tiêu chuẩn càng nhanh càng tốt" và "Hệ thống quản lý trị an ở Lan Tư Duy Lợi (Phiên bản sửa đổi 222)》mà gãi gãi hộp sọ.
"Ta sẽ học." Người thi pháp cũng có thể được xem là một học giả thực hiện nghiên cứu học thuật, nói cách khác, tìm tòi nghiên cứu ma pháp là chân lý của bọn họ.
Vu yêu An Đông Ni Áo lật trang đầu tiên bằng ánh mắt khắt khe nhất và thái độ nghiêm túc nhất……
Dòng chữ "An toàn tính mạng của nhân dân phải luôn được đặt lên hàng đầu" là mấy chữ cái to và dễ thấy nhất, bên dưới còn có chú thích cho từ "Nhân dân".
Nhân dân: Tất cả các chủng tộc có trí tuệ có thái độ thân thiện với Lan Tư Duy Lợi, ủng hộ sự cai trị của Lĩnh chủ Phỉ Lạc Ti, tuân thủ pháp luật và đối xử bình đẳng với mọi người.
Những chữ in đậm lớn nhỏ làm mờ đi hồn hỏa của An Đông Ni Áo.
Cái quái gì thế này, chẳng phải là vớ vẩn sao?! Lĩnh chủ tàn bạo với họ đến mức nào chẳng lẽ bọn họ không biết sao?!
Nó đang cẩn thận phàn nàn trong đầu, không những thế, nó còn tạo ra một cuốn sách ma pháp có thể tìm kiếm những tội phạm phù hợp và đánh dấu từ "thân thiện" bằng màu đỏ.
Liches không phải là những học giả đơn thuần đắm mình trong nghiên cứu mà không quan tâm đến thế giới xung quanh, vậy nên những binh lính Khô Lâu đã làm theo ý muốn của chúng ra ngoài mở rộng địa bàn.
Cánh đồng xương trắng vô tận chính là bằng chứng tội ác rõ ràng nhất của chúng.
Theo pháp luật của Lan Tư Duy Lợi, vốn bọn nó sẽ bị đưa đến chỗ long đầu trảm chém đầu, cơ thể mở ra chế độ "ủy trị", còn linh hồn thì bị nhét vào búp bê gỗ cải tạo lao động để lấy công chuộc tội.
Các vu yêu: "……"
Tức là hiện tại bọn họ đang thiếu nhân lực nên có thể bỏ qua bước chém đầu chỗ long đầu trảm.
Nhưng bọn vu yêu vẫn cho rằng Phỉ Lạc Ti đúng là chẳng thể nói lý được! Bọn chúng đường đường là đại vu yêu trong truyền thuyết, bây giờ thần phục y, đầu hàng và làm việc không công cho y đã là chuyện không dễ dàng gì rồi!
Thân phận của bọn họ là gì chứ? Nếu ra ngoài tùy tiện tóm lấy bất kỳ một vị vua cao quý hoặc quý tộc nào nào đó thử xem, chắc chắn mấy người đó sẽ khóc lóc rồi đưa cho bọn họ vô số tài nguyên quý giá.
Mà bọn họ cũng chưa ai đồng ý cả!
Quá đáng! Cực kỳ quá đáng luôn ấy…..
"Ồ, các ngươi cảm thấy đãi ngộ của mình còn thấp à?"
Có giọng nói bình thản không mang theo chút cảm xúc nào vang lên từ phía sau, bốn tên vu yêu sợ đến mức xương cốt như muốn nổ tung.
"Làm sao, làm sao có chuyện đó được?" Khát vọng sống của An Đông Ni Áo dâng trào, nó lập tức quỳ xuống nói: "Chủ nhân tôn kính……"
Phỉ Lạc Ti lười nghe nữa, y đưa tay tóm lấy hồn hỏa đang nhấp nháy trong mắt chúng rồi nhét vào mấy con búp bê gỗ không dùng tới.
Bốn bộ xương Vu yêu có cấp bậc khoảng 170 đã vào chế độ "Ủy trị".
"Đi chọn thêm vài người nữa."
Mấy con vu yêu vội vã chạy đi.
Đừng nghĩ rằng giữa các vong linh có thể sống hòa bình với nhau, trên thực tế, vì bản chất "bất tử" của chúng nên một khi vong linh đánh nhau là sẽ đánh đến không ngừng nghỉ.
Xác sống không phải "bất tử" tuyệt đối, chúng giống như có cơ chế khóa thanh huyết, chỉ cần thanh máu không bị cạn đến giọt cuối cùng thì chúng nó vẫn có thể hồi phục theo thời gian.
Phỉ Lạc Ti "ra hiệu" như vậy tất nhiên là bảo bọn nó đi đến lãnh địa của các vong linh cấp cao khác cướp Khô Lâu.
Ở Bình Nguyên Vô Tận có rất nhiều vong linh, Phỉ Lạc Ti ra tay không chút thương xót, hàng trăm triệu vong linh lần lượt bị nổ tung cho đến khi chỉ còn lại tro bụi.
Nói cách khác, mặc dù Phỉ Lạc Ti hiện đã có bốn đàn em là Vu yêu, nhưng dưới tay mấy đàn em này thì lại không có tên thuộc hạ nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!