Việc nhai quá nhiều thức ăn trong miệng thực sự rất khó nuốt, khi cổ họng cuối cùng cũng nuốt được, các công nhân thở phào nhẹ nhõm, nhấp một ngụm canh để hòa hoãn trở lại.
Nhưng khi uống nước canh thì những người công nhân, những người đặc biệt nhạy cảm với mùi thịt vì nghèo khó đã nhận ra có gì đó không đúng lắm.
Canh nấm không phải là canh nấm bình thường, hoặc cũng có thể nói đây không phải là canh nấm đơn thuần, nói chính xác hơn thì đây là canh nấm thịt bằm.
Tất cả mọi người đều cả kinh.
Thành Lan Tư Duy Lợi có vị trí địa lý không tốt lắm, nằm gần dãy núi Nhật Bất Lạc, nơi có rất nhiều ma thú, nhưng ma thú lại sợ Bình Nguyên vô tận, hơn nữa dân cư ở thành phố này cũng rất thưa thớt. Bằng không, thành Đạt Nhã Khắc không có nhiều siêu phàm giả bảo vệ như thế này thì đã sớm bị phá hủy, lũ ma thú cũng đã ăn sạch tất cả mọi người ở đây rồi.
Dù có vùng Bình Nguyên vô tận "bảo vệ" nhưng mối đe dọa từ ma thú vẫn còn tồn tại.
Vì vậy nên thành Đạt Nhã Khắc không cho phép chăn nuôi gia súc gia cầm nhiều.
Đối với người dân bình thường thì tuyệt đối không được phép, nếu bị phát hiện sẽ bị tịch thu, ngay cả người dân cũng sẽ bị bắt.
Mọi người cũng có thể nhặt một ít trứng ở khu rừng bên ngoài thành phố, mặc dù phần lớn sinh vật ở đây đều là ma thú, nhưng cũng có những động vật bình thường.
Nhưng mà, thịt rất khó kiếm, động vật bình thường có thể sống sót trong tự nhiên đều là thú tinh, rất khó để bắt chúng bằng bẫy hoặc bằng tay không.
Chính vì vậy mà giá thịt ở Lan Tư Duy Lợi rất cao, thật sự không ngoa khi nói thịt ở đây chính là xa xỉ phẩm.
"Mấy ngày nay mọi người đã vất vả rồi. Nếu hôm nay cố gắng kiên trì, ngày mai công trình có thể được nghiệm thu rồi!"
Người lên tiếng chính là quản sự của công trình, công việc quản lý bây giờ không còn là vị trí thoải mái chỉ cần dùng roi nữa.
Những người quản sự xuất sắc cũng phải chạy KPI, nếu làm việc không tốt, bị phàn nàn quá nhiều, bị bắt quả tang dùng bạo lực…… thì bọn họ sẽ mất việc và trở thành nô lệ bình thường, sẽ phải dựa vào sức lực của mình để kiếm sống.
Mà những vị trí do quản sự bị đày xuống làm nô lệ bỏ trống thì đương nhiên sẽ được thay thế, mà người thay thế ở đây chính là những người có thành tích tốt trong đám nô lệ.
Trước đây quản sự rất hay bắt nạt nô lệ, bọn họ không thể tưởng tượng được nếu có ngày mình hoán đổi thân phận với nô lệ thì sẽ bị trả thù khủng khiếp đến cỡ nào, vì vậy một vài quản sự đã bỏ tiền túi của mình ra để nâng cao tiêu chuẩn bữa ăn cho mọi người, nhằm huy động sự nhiệt tình của những công nhân dưới cấp của mình.
Canh nấm thịt bằm hôm nay là do hắn ta tự bỏ tiền túi ra mua.
Tiêu chuẩn bữa ăn hàng ngày của đội xây dựng đường là 10 đồng mỗi người, cộng thêm 5 đồng cho nhân viên xuất sắc.
Trường học bên ngoài đại lộ Quang Minh, đại lộ Bình Minh và đại lộ Vĩnh Sinh sẽ được hoàn thành vào ngày hôm nay, và ngày mai sẽ được nghiệm thu, những người quản sự này sẽ được chấm điểm ẩn danh.
Mặc dù chỉ chấm điểm trong một giai đoạn không thể quyết định số phận của hắn ta, nhưng hắn ta vẫn rất sợ, sợ đến mức phải nghiến răng bỏ ra thêm 10 đồng thêm vào tiền ăn uống tiêu chuẩn cho đội công nhân hơn 200 người.
Vì để bọn họ có thể nhìn thấy thật rõ ràng số tiền hắn ta đã bỏ ra, hắn ta đã nhờ người mua một con gà.
Một con gà lôi nặng 8 cân, nhưng khi bỏ lông và xương ra thì cũng chẳng còn được bao nhiêu.
Nội tạng cũng là thịt nên sẽ không vứt đi, nhưng dù có xay vụn xương cốt ra cũng không thể chia đủ cho 200 người khi chỉ có một con gà, mà có chia được thì mỗi người cũng chỉ được một chút xíu thịt.
"Xì xụp……"
Một nô lệ là người đầu tiên lấy lại tinh thần, hắn ta cúi đầu uống một ngụm lớn canh nấm nấu thịt bằm, quản sự nói rất mơ hồ, nhưng khi nhắc đến "thịt" thì tất cả mọi người đều ngộ ra.
Tạp Tư đã bị đánh rất nhiều lần, việc nô lệ bị đánh là chuyện hết sức bình thường, hắn ta không còn nhớ được mình đã nhận bao nhiêu đòn roi và có bao nhiêu quản sự đã đánh mình.
Vậy nên hắn ta không hề có bất kỳ oán giận gì với quản sự, bởi vì đó là điều hoàn toàn bình thường.
"Này, Tạp Tư! Ngày mai chấm điểm, ngươi định chấm bao nhiêu?" Một đồng nghiệp ghé vào tai hắn ta nhỏ giọng hỏi. Tạp Tư là công nhân xuất sắc liên tục mấy hôm, nếu người quản sự này nghỉ hưu thì rất có thể hắn ta sẽ là người cạnh tranh thượng vị giành vị trí cao nhất.
"Mười điểm." Tạp Tư nói: "Ông ta có tiền, nhưng nô tỳ thì không có tiền, nếu thay ông ta thì lần sau chúng ta sẽ không được ăn thịt nữa."
Mặc dù chỉ là nước dùng được nấu từ một số nội tạng, máu, xương và thịt, nước dùng lại có mùi rất nồng, nhưng đó lại đúng là thịt! Tạp Tư l**m rất nghiêm túc, sau khi l**m đĩa cơm cho đến khi sáng bóng, sau đó đổ vào đĩa cơm một ít nước vào, tráng đều rồi đổ hết nước đó vào miệng mình uống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!