Chương 25: (Vô Đề)

Ma Tư trốn khỏi "khu quý tộc" xa hoa sang trọng nhanh nhất có thể.

Khu vực gần tòa nhà chấp chính là trung tâm của tòa thành, phe Kỳ Đế gần như tập trung toàn bộ ở đây.

Nhà của Ma Tư cũng ở đó, đại sảnh nhà hắn ta cũng giống như nhà Kỳ Đế, nơi đây cũng chứa đầy những đồng tiền vàng và các loại đá quý khác nhau sáng lấp lánh.

Phải nói là khu vực này tràn ngập ánh sáng của những đồng tiền vàng và hương khí của bảo thạch!

Hôm nay bọn họ sẽ rời đi nên mọi người đang thu dọn đồ đạc của mình.

Khi tia nắng đầu tiên của buổi sáng chiếu xuống mặt đất, lẽ ra họ phải ở trên xe ngựa chạy trên con đường chuyên dụng không một vết bẩn dành cho quý tộc.

Nhưng mà hiện thực lại là, khi mặt trời chiếu những tia sáng đầu tiên xuống mặt đất, những người dân bình thường đang mỉm cười vui vẻ giữa mùi thơm của bánh mật ong, bọn họ vui vẻ đến phủ lãnh chúa xếp hàng nhận đồ ăn ngon.

Còn con đường chuyên dụng cho giới quý tộc lẽ ra phải được người hầu dọn dẹp và bảo trì bảo dưỡng ngày đêm nay lại đầy vết máu và xác chết.

Ma Tư không về nhà, hắn ta bỏ lại con trai và con gái, chỉ lấy trang bị không gian từ tay những người bạn đã chết của mình, trong đầu hắn ta vừa tính toán khoảng cách giữa mình và Thác Ni, vừa dùng tốc độ nhanh nhất chạy về phía thành Lạp Khắc Duy Lợi Á.

Tốc độ của Kỵ Sĩ phụ thuộc rất nhiều vào khế ước của ma thú, nhưng sinh vật ma pháp có hình thể lớn, khả năng bị phát hiện quá cao, vì lý do an toàn nên hắn ta phải giữ khoảng cách khoảng mười km.

8, 9,…..10!

Ma Tư quay đầu đưa mắt nhìn lại phía sau, thị lực của hắn ta rất tốt, có thể cảm nhận được ma lực của Thác Ni vẫn đang dao động cách đó mười km.

Trong phạm vi mười km xung quanh, Phong hệ Pháp sư đang chiếm ưu thế, nhưng vượt qua phạm vi mười km đó thì chính là thiên hạ của Kỵ Sĩ!

Ma Tư không quan tâm đây là khu ổ chuột, hắn ta bắt đầu triệu hồi ma thú khế ước của mình ngay lập tức.

"Thơm quá…. Sáng nay khi thức dậy, tôi đã ngửi thấy mùi thơm của bánh mật, trong đầu tôi chợt hiện lên một câu rất hay – "Mỗi ngày thức dậy được ngửi thấy mùi hương ngọt ngào của đường, hôm nay ta phải sống thật tốt, ngày mai cuộc sống tốt đẹp cũng sẽ đến"."

Ma Tư thính tai nghe xong thì thầm nghĩ, chúng đúng là bọn thấp kém và ngu dốt, những thứ vớ vẩn này mà cũng có thể gọi là "Tốt đẹp", đúng là một lũ ngu ngốc!

"Ngân câu sư thứu, với tư cách là chủ nhân của ngươi, ta ra lệnh cho ngươi phải xuất hiện trước mặt ta ngay lập tức!" Vòng tròn ma pháp xuất hiện trước mặt Ma Tư, theo tiếng hét lớn của hắn ta, một chùm ánh sáng khổng lồ xuất hiện rồi từ từ biến thành một con ma thú có đầu đại bàng thân sư tử.

"Không, đừng..…" Cô gái đang đi ra ngoài lấy nước thì nghe thấy tiếng động, vừa quay đầu lại thấy cảnh tượng trước mắt đã lập tức hét lên cầu xin: "Trời ơi, người nhà ta vẫn còn ở trong đó, Siêu phàm giả đại nhân, cầu xin ngài hãy dừng lại, mau dừng lại!!!"

Ánh sáng của ma pháp trận không những không mờ đi mà còn có thêm vô số vòng tròn và đồ án ma pháp chuyển động không ngừng, trong mắt Ma Tư ngập tràn giễu cợt.

Những con hẻm chật hẹp và đông đúc của khu ổ chuột không thể chứa được một tồn tại khổng lồ như vậy, những bức tường thấp và đổ nát nhanh chóng phát ra âm thanh nứt vỡ đáng sợ.

"Rắc….."

Âm thanh vụn vỡ bỗng dưng dừng lại, chùm ánh sáng sắp thành hình vào giây phút cuối cùng bỗng tan biến, biến thành những đốm sáng nhỏ tưởng chừng như chưa bao giơ xuất hiện dưới ánh mặt trời.

Nhưng đó không phải là vì Ma Tư thương hại mà dừng lại, mà là một con dao găm như bóng ma đã xuất hiện và quét qua cổ Ma Tư.

Trong đôi mắt mở to của hắn ta vẫn còn vẻ khinh thường, nhưng tóc trên cái đầu rơi xuống đất kia thì đã bị chất lỏng sền sệt như máu nhuộm đỏ, khiến khuôn mặt kiêu ngạo của hắn ta trở nên bẩn thỉu không chịu nổi, trông hắn ta chẳng khác gì như những người sống trong khu ổ chuột này cả.

Cô gái thấy người thân quan trọng nhất của mình tưởng chừng như sắp mất đi giờ tìm lại được, nàng không biết bây giờ cảm thấy biết ơn hay kích động nhiều hơn, khuôn mặt và đầu lưỡi run run không khống chế được, nàng xụi lơ ngã xuống đất và không ngừng nói: "Cảm, cảm ơn, cảm ơn ngài….."

Phỉ Lạc Ti dừng lại, y không nhìn cô gái mà chỉ cau mày nhìn vào không khí.

Một người đàn ông mặc đồ đen bước ra từ trong bóng tối dưới mái hiên.

Lộ Dịch dừng lại một chút rồi mới nói: "Chủ nhân, hành động của ngài quả thực là người phát ngôn hoàn mỹ nhất cho Sát thủ chi Thần!"

Phỉ Lạc Ti cười lạnh, mặc dù y không đặt nhiều hy vọng vào vong linh của bọn cướp, nhưng trình độ phế vật của bọn chúng vẫn vượt quá dự kiến của y.

"Có vẻ như nếu cải tạo thành NPC thì vẫn còn một số bug cần phải sửa chữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!